Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần

Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần

Tác giả: Nguyễn Sênh Lục

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341356

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1356 lượt.

g thùng rác ở bệnh viện sao? Có phải ông không biết mẹ nó là người như thế nào đâu, sinh con còn không trả tiền viện phí, bỏ trốn luôn, còn hy vọng bà ấy lo cho sự sống chết của con bé à?”
“Cũng đúng, dù sao hai đứa đều sinh một ngày, đều do chúng ta nuôi nấng, đứa nào cũng là con, hai đứa bọn nó không hợp nhau, tôi cũng sốt ruột lắm.”
“Ai mà không sốt ruột, nhưng mà sốt ruột được cái gì? Mau ngủ đi thôi, mai còn phải đi làm.”
...
Nếu như không nghe được những lời này, cô chắc chắn sẽ kiên quyết cho rằng, Lâm Quốc Đống là một ông chú kì cục, chắc là thèm muốn sắc đẹp của cô, nhưng những lời nói của ba mẹ là có thật, hơn nữa cho đến tận hôm nay, nó vẫn còn in đậm trong trí óc cô.
Cô và Vịnh Lục không phải là chị em ruột, một trong hai người được ba mẹ Long ôm về từ thùng rác của bệnh viện, cái người vừa mới chào đời đã bị vứt vào thùng rác, sau này mới được ba mẹ Long nhặt về, không biết như vậy là quá may mắn hay là quá xui xẻo, đứa bé bị vứt bỏ đó lại chính là cô.
Cái tên Long Vịnh Thanh này, đáng lẽ ra không phải thuộc về cô, cái họ tên mà cô đã từng cảm thấy tự hào, vốn không phải thuộc về cô.
Cô suy nghĩ linh tinh một lúc, cuộn tròn trên sofa, cả người rét run lên từng đợt, cho đến khi trời gần sáng mới mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ, cô vốn ngủ không say, cho nên khi Quan Quan đắp chăn cho cô, một động tác nhẹ nhàng như vậy cũng có thể làm cô hết hồn tỉnh dậy.
“Em đánh thức chị dậy à?” Quan Quan nhìn thấy Long Vịnh Thanh tỉnh dậy, cười ăn năn với cô, “Sao chị không kêu em dậy? Để em chiếm giường của chị lâu như vậy?”
“Ờ...” Xung quanh ánh sáng rát yếu ớt, nghe được những lời nói của Quan Quan, cô hốt hoảng ngồi dậy, đầu óc lơ mơ, ngồi đó cố gắng hồi tưởng lại một lúc, mới dần dần nhớ ra những việc xảy ra trước khi ngủ, cô day day huyệt thái dương, hỏi Quan Quan đang quỳ bên ghế sofa, “Em dậy làm gì? Chạy tới chạy lui cả ngày trời như thế, sao không ngủ thêm một chút nữa?”
“Em đã ngủ đủ rồi, hơn nữa chị em mình lâu rồi không gặp nhau, ngủ thì quá lãng phí thời gian, em muốn ngồi nói chuyện với chị.” Quan Quan dựa đầu vào ghế, nhướn môi lên, nụ cười phảng phất nét xót xa.
Long Vịnh Thanh cũng đã tỉnh ngủ, dựa vào sofa, mở mắt ra, ngắm nhìn khuôn mặt Quan Quan qua những tia sáng nhạt nhòa. Trước đây mỗi lần nhìn anh, dù ít dù nhiều, cô cũng cảm thấy đồng tình và thương yêu cậu, nhưng vào giờ phút này, cô nhìn Quan Quan, không ngờ lại nảy sinh cảm giác đồng cảnh ngộ với cậu.
Cô nhìn ra bầu trời còn hơi xám xịt bên ngoài, thở dài một tiếng, hỏi Quan Quan, “Em có hận chú Quan và anh trai em không?”
“Hận chứ.” Không ngờ Quan Quan trả lời vô cùng dứt khoát như thế, nét mặt vẫn rất hòa nhã, nhưng giọng nói rất kiên định, không giống như đang nói dối, cậu cười, “Có điều, đã không sao nữa rồi, em cũng đã trả thù họ được rồi.”
“Em trả thù họ ư?” Long Vịnh Thanh kinh ngạc.
“Dạ, khi mẹ mất, họ không biết, cho đến một ngày trước khi hạ huyệt, em mới gọi điện thoại thông báo cho họ. Lúc đó mẹ em đã được hỏa táng rồi, chỉ còn lại một hộp tro tàn, họ không được gặp mặt mẹ em lần cuối cùng...” Quan Quan nheo mắt lại, nhướn môi lên, có màn đêm làm nền, khuôn mặt cậu sa sầm lại như một con cáo, “Họ không có tư cách đi gặp mẹ em, người chỉ biết trốn chạy nhất định phải bị trừng phạt, em đã thay bản thân em, cũng đã thay mẹ em trừng phạt họ, bây giờ chắc chắn họ đau khổ hơn em nhiều. Nghĩ đến đây, em cảm thấy rất vui, cho nên cũng không thấy hận họ nữa.”
“Em...” Long Vịnh Thanh nghe Quan Quan nói những lời này, một Quan Quan từ trước đến nay luôn trên kính dưới nhường, luôn lo lắng cho người khác, sao tự nhiên lại nghĩ ra chuyện trả thù như vậy? Nhưng kinh ngạc cũng chỉ là kinh ngạc mà thôi, cuối cùng không hiểu sao lại bật cười thành tiếng, “Em hư hỏng quá rồi, Quan Quan.”
“Thì có sao đâu? Ít nhất bây giờ em không còn hận họ nữa rồi, sau này cho dù có sống cùng nhau cũng có thể sống vui vẻ được, có gì là không tốt đâu?” Quan Quan chầm chậm đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, mở cánh cửa sổ đang đóng chặt ra. Một cơn gió lạnh lẽo của trời đêm ùa vào, thổi thẳng vào khuôn mặt của anh, anh đứng đó, nhìn về phía chân trời đang dần dần sáng ra, nhẹ nhàng hít thở một hơi, nhướn môi cười, “Bác sĩ tâm lý của mẹ em đã từng nói với em một câu, ông ấy nói, con người, đừng tìm cách đè nén nỗi hận thù vào trong lòng, con người biết thù hận là phản ứng tâm lý tự nhiên khi bị tổn thương, đó là điều bình thường, nhưng nếu như đè nén quá mức những nỗi hận này, sẽ làm nó thay đổi bản chất, hơn nữa nó sẽ lớn dần lên trong lòng mình. Lúc này, cách giải quyết tốt nhất chính là để những nỗi hận thù này thoát ra ngoài, tạo một vài hành động trả thù không ảnh hưởng gì lớn đến người ta, hoặc là để nỗi hận thù di chuyển qua nơi khác. Nói tóm lại, phải có một lối thoát cho nó phát tiết ra ngoài, như vậy, nỗi thù hận này không thể trở thành vật cản đường trong cuộc sống của mình. Chị Vịnh Thanh, chị có thấy thế không? Người bị tổn thương, nếu như cứ để những nỗi hận thù này làm vật cản đường trong cuộc số