Tác giả: Nguyễn Sênh Lục
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341357
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1357 lượt.
t dêc thương, cảm nhận được có người đang làm phiền, Quan Quan chỉ nhíu mày tỏ vẻ không bằng lòng, quay người qua, ngủ tiếp.
Quan Quan ngủ một mạch đến tận bốn giờ sáng, bên ngoài trời cũng đã tảng sáng, Long Vịnh Thanh nằm cuộn tròn ngủ trên ghế sofa cạnh cửa, cũng không biết vì lạnh, hay vì ghế không thoải mái, cô ngủ say, đôi lúc còn nhíu mày, lông mi rung rung. Anh vỗ vào đầu, mới dần nhớ ra, ngày hôm qua mình đã vô ý ngủ quên từ lúc nào, hơn nữa còn chiếm dụng luôn chiếc giường duy nhất trong căn phòng này, anh áy náy đi xuống giường, cầm theo cái chăn, đắp lên người Long Vịnh Thanh.
Trước khi Long Vịnh Thanh ngủ, cô buồn chán mở điện thoại của mình ra, vô tình nhìn thấy tin nhắn của Lâm Quốc Đống, cô đọc đến tận đoạn cuối cùng. Từ giây phút đó cho đến trước khi ngủ, cô cảm nhận được từng đợt lạnh buốt chạy dọc sống lưng, một vài việc sắp bị cô quên lãng lại bị bới móc lên, cô hồi tưởng lại những lần gặp gỡ với Lâm Quốc Đống, bắt đầu từ năm học lớp chín, đôi lúc gặp gỡ ở cổng bệnh viện của mẹ Long, cho đến hôm nay lại gặp ở trên đường, Lâm Quốc Đống trở thành ân nhân cứu mạng của cô. Trong những lần gặp mặt ít ỏi đó, cô thật sự cũng cảm nhận được, ánh mắt nhìn cô của Lâm Quốc Đống rất kỳ lạ, ánh mắt cực kỳ thân thiện, hoàn toàn không giống với người lạ, làm cho cô cảm giác không thoải mái, đây cũng chính là nguyên nhân cô ghét ông.
Vậy những thứ này có nói lên được gì không? Lâm Quốc Đống nói mấy năm nay cô sống rất tốt, vốn không định làm phiền cô, ông nói có là niềm hy vọng duy nhất của ông, điều đó có nghĩa là gì?
Long Vịnh Thanh thật sự không muốn liên tưởng đến bí mật đã nghe trộm ngoài cửa phòng của ba Long và mẹ Long, nhưng vẫn không kìm được bản thân mình liên tưởng, và những dự đoán mà cô nghĩ ra làm cô thấy hoảng sợ, cô thử gửi mấy tin nhắn đi hỏi Lâm Quốc Đống, những lời ông nói có nghĩa là gì?
Tín nhắn gửi trả lời rất nhanh, trên đó viết rõ sự do dự: chú cũng không muốn làm tổn thương cháu, cũng không biết phải nói với cháu như thế nào, có thể cháu hoàn toàn không hề hay biết, cháu không phải con gái của gia đình họ Long, cháu không phải là con gái ruột của Long Tú Phần, cháu là con gái của chú, chú mới là ba ruột của cháu.
Cô đọc được tin nhắn trùng khớp với dự đoán của cô, nhưng vẫn thấy kinh ngạc và sợ hãi, mồ hôi ướt lạnh cả người, tay run run, suýt nữa thì làm rớt điện thoại xuống nền nhà, sau đó cô ra sức thuyết phục với bản thân mình rằng, đừng tin ông ta, đừng tin ông ta, chắc chắn là ông ta nói tầm bậy, chắc chắn là bởi vì mẹ Long đã từng cãi nhau với ông ta, đến bây giờ ông ta vẫn còn hận mẹ Long, muốn chia rẽ gia đình nhà họ Long để trả thù mẹ Long. Mặc dù cách nói này quá ngây thơ không đáng tin cậy, nhưng cô bắt buộc phải tự thuyết phục mình như vậy, nếu không cô sẽ cảm thấy khó thở, mồ hôi lạnh không ngừng rịn ra, cô cảm nhận được cái xương cá mắc vào trong cổ họng ngày xưa, cuối cùng tức anh ách không chịu được những tháng ngày dài đằng đẵng, bắt đầu bị nhiễm trùng, đang kêu gào trong đó lần nữa.
Tiếp đó, điện thoại di động lại nhận được tin nhắn thứ hai, hình như Lâm Quốc Đống sợ cô không tin, đặc biệt nhấn mạnh: Chú biết cháu khó có thể tin vào những việc này, có nên nói cho cháu biết chuyện này hay không, chú cũng đã từng đấu tranh rất lâu, từ khi cháu mười lăm tuổi, lần đầu tiên vô tình nhìn thấy cháu, đến bây giờ cũng chỉ dám nhìn trộm cháu từ đằng xa, rất ít khi lộ diện, nhưng bây giờ cháu lớn rồi, cũng nên cho cháu biết sự thật. Nếu như cháu không vẫn không tin, chú cháu mình có thể đi xác định quan hệ huyết thống cha con... Thực ra chú chẳng mong gì cả, cũng không ước mong được cháu gọi một tiếng ba, chỉ mong khi chú già, có một người thân thích ở bên cạnh.
Long Vịnh Thanh đọc kĩ từng chữ từng câu, sau đó biên soạn một tin nhắn trả lời, viết lặp đi lặp lại: Chú chết đi, chú là kẻ lừa bịp, tôi chẳng thèm tin những lời nói linh tinh của chú, chú đi mà lừa đứa trẻ lên ba... Viết lặp đi lặp lại như thế, những một giây trước khi gửi đi lại nhận nút xóa, sau đó chán nản vứt máy điện thoại di động vào góc ghế sofa.
Ông ta là ba ruột của mình, những lời nói linh tinh như thế, cô không muốn tin, không muốn tin chút nào, tuyệt đối không tin được.
Nhưng mà, có thật hoàn toàn... có thật hoàn toàn không tin một chút nào được không?
Chẳng nhẽ trong lòng không hề bị lung lay chút nào ư?
Đừng lừa dối người khác nữa, Long Vịnh Thanh, trong lòng cô đang phát ra tiếng cười chế nhạo cô, sau đó cô liên tục hồi tưởng lại, đoạn đối thoại mà cô nghe trộm đó, “khả năng đặc biệt” mà cô đã luyện để thay đổi ký ức đó, nay đã không còn tác dụng nữa rồi.
“Tú Phần này, bà nói xem hai đứa con nhà mình sao không ở được với nhau nhỉ? Từ nhỏ đã sống với nhau, cho dù không phải chị em ruột, cũng phải có tình cảm với nhau với mới đúng chứ.”
“Chị em với nhau cũng phải có duyên nợ, hai bọn nó e rằng không có cái duyên này.”
“Bà nói hồi đó chúng ta ôm đứa bé đó ở bệnh viện về là đúng hay là sai đây?”
“Đúng với sai cái gì, chẳng lẽ để đứa bé khóc đứt hơi ở tron