Tác giả: Nguyễn Sênh Lục
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341203
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1203 lượt.
ng của mình, vậy thì đúng là quá vô vị. Một khi bị nỗi hận thù vây bủa, thì cuộc sống của chúng ta đã kết thúc vào giây phút trước đó rồi.”
Long Vịnh Thanh ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt Quan Quan qua ánh sáng mờ mờ từ ngoài cửa chiếu vào, trên khuôn mặt đó hiện ra một nụ cười, sao tự nhiên cô cảm thấy nó rất xa lạ. Quan Quan đang đứng trước mặt cô đây rất lý trí, rõ ràng cậu là người cần sự an ủi, nhưng lại có thể đứng trước mặt cô, cười nói với cô nhưng điều mà có lẽ cả đời này cô căn bản không thể nào hiểu được.
Lúc này, cô không hề biết được rằng, rồi có một ngày, cô cũng sẽ bị những nỗi hận thù bủa vây, sớm kết thúc cuộc sống tốt đẹp đáng lẽ thuộc về bản thân cô.
May mà có anh
Ở trên cành cây đó, có thể nhìn thấy bầu trời đẹp nhất của cả thôn Long Sơn. Tiếc là chúng ta lớn nhanh quá, còn nó thì lớn quá chậm, nó không thể nào chịu nổi trọng lượng của chúng ta nữa, không thể nào leo lên cây được nữa.
*****
Long Vịnh Thanh và Quan Quan sánh đôi ra khỏi khách sạn, lúc này là bảy giờ sáng. Hôm nay là thứ hai, Triệu Ngôn Thuyết và Vịnh Lục chắc chắn có giờ học, cho nên bắt buộc họ phải đến trước khi hai người lên lớp mới gặp được họ. Trước khi rời khách sạn, cô đã gọi điện vào điện thoại di động của Triệu Ngôn Thuyết mấy lần nhưng đều khóa máy. Long Vịnh Thanh gọi đến phòng của anh, nhưng lại nghe nói rằng, Triệu Ngôn Thuyết cả đêm qua không về, nghe nói đi tìm người yêu rồi, lúc này Long Vịnh Thanh mới biết hóa ra Triệu Ngôn Thuyết đi tìm cô mãi, còn tìm suốt cả đêm, những nỗi bực tức ở trong lòng tự nhiên tan biến hết, ngược lại cô bắt đầu cảm thấy lo cho anh, đi cả đêm như vậy chắc chắn sẽ rất mệt.
Cô vội vàng kéo Quan Quan chạy về phía đại học Q, trước hết đến phòng của Triệu Ngôn Thuyết, quả nhiên không có anh ở đó, sau đó chạy đến ký túc xá của Vịnh Lục. Vịnh Lục đang chuẩn bị đến lớp, bị Long Vịnh Thanh chặn lại ở dưới lầu, không khỏi cảm thấy kinh ngạc, “Chị đến trường em thật à? Hôm qua anh Triệu Ngôn Thuyết đến hỏi em, có nhìn thấy chị không? Em cứ tưởng anh ấy đùa nữa chứ.”
“Em hiểu anh ấy, hay là chị hiểu anh ấy?” Long Vịnh Thanh tức tối hét lên, khi ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt đã ướt đẫm nước mắt, “Anh ấy giỏi nên yêu cầu đối với người khác cũng rất cao, anh ấy thích những cô gái giỏi. Từ bé đến lớn, kể cả lúc quen nhau, anh ấy luôn cằn nhằn chị không giỏi, đến cả việc hôn nhau, chị cũng phải chủ động. Đúng vậy, chị mặt dày, cứ thích quấn lấy anh ấy, đó là vì chị luôn nghĩ anh ấy thích chị thật. Nhưng mà, ở bên nhau lâu như vậy, anh ấy chưa hề nói yêu chị. Chị học một trường đại học hạng ba, chắc chắn sẽ không có tương lai, anh ấy lại là sinh viên giỏi của một trường đại học nổi tiếng, hôm qua chị thử hỏi anh ấy có muốn lên giường với chị không, cũng chỉ hỏi mà thôi, cho dù anh ấy lừa chị một chút cũng được, chị cũng đâu có thấp hèn như thế... Nhưng anh ấy bảo chị làm loạn, đuổi chị đi... Những việc này... Xâu chuỗi lại với nhau, em nói xem, làm sao chị tự tin cho nổi đây? Làm sao mà tin tưởng anh ấy được?”
Xâu chuỗi nhiều chuyện lại với nhau, e rằng còn một chuyện nữa, đó chính là cái “xương cá” mắc vào cổ họng cô từ ngày xưa đang nhiễm trùng, cô được cho biết, cô đúng là người được nhặt về từ thùng rác trong bệnh viện, mà người duy nhất biết được bí mật này đã không thể nào chia sẻ được nỗi đau với cô nữa, từng bước, từng bước, cách cô ngày càng xa...
“Chị đừng nói như vậy, chị Vịnh Thanh, chị có những điểm tốt của chị...” Quan Quan bước qua, vòng tay qua vai, vỗ nhẹ vào lưng cô, khuôn mặt cậu ở dưới bóng cây, hiện rõ sự mất mát, đau lòng, day dứt vì mâu thuẫn, nhẹ giọng an ủi cô, “Người biết được những điểm tốt của chị, nhất định sẽ si mê chị, chắc chắn sẽ không bỏ chị đâu. Chị Vịnh Thanh, chị phải tự tin lên một chút.”
Long Vịnh Thanh bị những nỗi đau khổ và xót xa chiếm cứ toàn bộ con tim, cô không thể nào nói được nữa, giơ tay túm lấy vạt áo của Quan Quan, khóc nhỏ thành tiếng, sau đó thút thít nói: “Quan Quan, chị muốn về nhà, chúng ta về thôn Long Sơn đi.”
Từ đây về thôn Long Sơn phải đi xe đến thành phố K, sau đó từ bến xe của thành phố K đổi xe buýt ra ngoại ô. Suốt cả chặng đường, Long Vịnh Thanh dựa vào vai Quan Quan khóc thút thít suốt. Quan Quan cũng không an ủi cô, cứ để cô khóc cho nhẹ lòng, mình thì quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trên khuôn mặt trẻ trung đó, hiện rõ những cảm xúc không phù hợp với lứa tuổi lắm. Cho đến khi thấy Long Vịnh Thanh không còn khóc nức nở trên vai anh, anh mới quay đầu lại, nhìn thấy nửa khuôn mặt đang ngủ của cô, mới mỉm cười.
Đổi xe hai lần, cộng thêm việc xếp hàng mua vé, chờ kiểm tra vé, nếu tự lái xe, quãng đường đó chỉ đi mất bốn tiếng, không ngờ họ lại mất hết cả ngày trời. Khi về đến thôn Long Sơn thì trời đã sắp tối. Mẹ Long vừa đi làm về, nhìn thấy Long Vịnh Thanh với hai con mắt đỏ hoe như mắt thỏ bước vào nhà cùng Quan Quan, kỳ lạ hỏi: “Vịnh Thanh, sao con lại v