Tác giả: Nguyễn Sênh Lục
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341215
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1215 lượt.
ề đây? Ở trường không có tiết học à? Cả Vi Trần nữa, không phải con nói muốn ở lại thành phố S vài ngày à?”
Long Vịnh Thanh không nói năng gì, trực tiếp đi thẳng về phòng, bước ngang qua mẹ Long, dừng bước chân lại một chút, hình như định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại lặng im không nói, mở cửa bước vào phòng.
Quan Quan vừa đi theo sau Long Vịnh Thanh, vừa chủ động giúp cô thêu dệt những lời nói dối có độ tin cậy cao, “Chị Vịnh Thanh đưa con về mà. Đã lâu con không về đây, không nhớ nhiều chữ Hán lắm, sợ ngồi nhầm xe, chị Vịnh Thanh xin nghỉ học ở trường, có thể vài ngày sau rồi tới trường lại.”
“Con thì cứ bảo vệ cho nó.” Đối với những lời nói của Quan Quan, mẹ Long tuy tin tưởng anh một trăm phần trăm, nhưng bộ dạng của Long Vịnh Thanh cứ thế nào ấy, dễ làm người ta nghi ngờ, “Nó lại gây rối gì hả? Là cãi nhau hay đánh nhau với bạn học hả?”
“Mẹ Long, chị Vịnh Thanh có phải là học sinh tiểu học nữa đâu, sao có thể cả ngày chỉ biết đi gây sự được?” Quan Quan mỉm cười với mẹ Long, sau đó nhõng nhẽo lay lay cánh tay của bà, “Mẹ Long, lúc nào mới được ăn cơm ạ? Cả ngày hôm nay con mới ăn có một gói bánh bích quy, con sắp chết đói rồi đây này.”
Long Vịnh Thanh cúi đầu, khẽ nói: “Thực ra, chú ấy cũng chẳng nói gì với con cả, chỉ nói chú ấy mới là ba ruột của con, chú ấy nói con không phải con ruột của ba mẹ...”
“Cái lão thối tha...” Mẹ Long không biết đã đứng nghe ngoài cửa bao nhiêu lâu, nghe đến đây, không thể nhịn tiếp nữa, xông từ ngoài vào, trên tay còn cầm cái muôi múc canh, Quan Quan cũng đi theo sau mẹ vào phòng, nhìn Long Vịnh Thanh với vẻ mặt khó có thể tin được.
“Cái lão thối tha...” Mẹ Long lại chửi bậy thêm một lần, gõ cái muôi lên mặt bàn, “Vịnh Thanh, mẹ nói cho con nghe, Lâm Quốc Đống chẳng phải người tốt đẹp gì. Con cũng đã nhìn thấy mẹ cãi nhau với lão ấy rồi đấy, lần đó là vì vợ ông ấy còn đang nằm trong bệnh viện, đau sắp chết, ông ấy còn đi ra ngoài tìm người yêu, lão ấy chê vợ không sinh được con cho lão ấy, con nói xem, những lời nói của người này có đáng tin không? Mọi người trong thị trấn đều biết, gia đình nhà họ Lâm làm việc xấu quá nhiều, bị tuyệt đường con cái, cả ba đời nay đều là con một. Vợ của Lâm Quốc Đống chết rồi, chẳng để lại mụn con nào, lão ấy làm sao mà có quan hệ gì với con được?”
Long Vịnh Thanh dụi mặt vào giữa hai chân, không hề lên tiếng. Nếu như chỉ với những lời nói của Lâm Quốc Đống, cô đương nhiên là không tin, nhưng tại sao ông trời lại trêu đùa cô như vậy? Tại sao đêm hôm đó lại nghe trộm cuộc nói chuyện của ba mẹ? Những lời nói của Lâm Quốc Đống không đáng tin, nhưng những lời nói của ba mẹ thì sao? Cô có nên tin hay không?
Hơn nữa, Lâm Quốc Đống ba đời đều là con một, vợ chết rồi nhưng lại không có con... Ông thật sự đã nói với cô, cô chính là niềm hy vọng duy nhất để ông sống trên cõi đời này... Không phải là con của vợ chính thức, chẳng nhẽ là con của người yêu?
Tại sao bầu trời của cô càng ngày càng trở nên âm u?
Long Vịnh Thanh cúi đầu, càng tự nói với mình đừng tin tưởng ông ta, cô càng không thể kìm chế bản thân mình suy nghĩ lung tung. Cô dứt khoát ôm lấy đầu, không muốn nghe ai nói nữa cả, nói lí nhí, “Thực ra con biết từ lâu rồi, con và Vịnh Lục, có một người không phải là con ruột của ba mẹ, được nhặt về từ thùng rác của bệnh viện. Không phải con cố ý nghe trộm ba mẹ nói chuyện, tối hôm đó, con đói bụng nên đi vào bếp tìm thức ăn, ngang qua phòng ba mẹ vô tình nghe thấy được, sau khi nghe xong con rất hối hận, cứ suy nghĩ suốt, người được ba mẹ nhặt về đó, rốt cuộc là con hay là Vịnh Lục...”
Không chỉ có ba Long và mẹ Long, đến cả Quan Quan nghe thấy những lời nói của cô cũng sững sờ, hai mắt dán vào cô, như thể rất khó tiêu hóa được tin tức quá đỗi bất ngờ đó.
“Cái đó... Cái đó chắc chắn là ba và mẹ uống nhiều rượu nên nói tầm bậy...” Mẹ Long lắp bắp, căng thẳng đến chớp mắt liên tục, “Những lời nói khi say không đáng tin cậy...”
“Mẹ, giờ này mẹ nói những lời này còn có ý nghĩa gì nữa không?” Long Vịnh Thanh vẫn vùi đầu xuống, nước mắt đã thấm ướt hết phần vải quần tiếp xúc với khuôn mặt, giọng nói cũng không rõ ràng, “Con biết con không có tư cách nói gì, nhưng con có tư cách được biết sự thật, không muốn phải làm một con ngốc, không muốn trong lòng cứ nơm nớp lo sợ bất an, không muốn trải qua cuộc sống giống như một tên trộm đi ăn cắp ba mẹ của người khác nữa.”
Mẹ Long trầm ngâm, ba Long cũng không nói chuyện, Quan Quan nhìn Long Vịnh Thanh, một thời gian ngắn mà không biết đã lộ ra không biết bao nhiêu cảm xúc trên khuôn mặt. Không khí ngượng ngập như vậy không biêt kéo dài bao nhiêu lâu, cuối cùng mới nghe ba Long thở dài, nói: “Đúng, con được ba mẹ đưa về từ bệnh viện, con và Vịnh Lục sinh cùng ngày Thất Tịch hôm đó, cũng được ba mẹ nuôi từ nhỏ đến lớn, ba mẹ chưa bao giờ xem con là người ngoài.”
Ba Long nói đến đây, giọng nói nghẹn lại. Mẹ Long vốn định ngăn ba lại, không cho ba nói, nhưng đã muộn rồi, vứt luôn cái muôi, đến ngồi trên giường của Long Vịnh Thanh, cố gắng dùng giọng nói ấm áp nhất