Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích
Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341768
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1768 lượt.
r>“Trác Yến”. Anh đến gần, trên vai là chiếc ba lô, đứng trước mặt cô và mỉm cười: “Đồ đạc thu dọn xong chưa? Xuất phát được chưa?”.
Trác Yến lại ngạc nhiên: “Ừ, thu dọn xong rồi… Hả? Cậu muốn… cùng đi với mình?”.
Trương Nhất Địch khẽ gật đầu: “Chân cậu gãy là vì tôi, tôi có trách nhiệm chăm sóc cậu về đến nhà”.
Anh nói rất thản nhiên nhưng Trác Yến lại trở nên cuống quýt kì lạ: “Không sao không sao! Không cần, không cần! Phiền toái lắm! Cậu và mình không thuận đường, đi một vòng xa như vậy thì mệt lắm! Cậu nhìn này…”. Cô đưa tay chỉ vào Ngô Song và Giang Sơn: “Bọn này cùng đường, không sao cả! Hơn nữa đến ga thì người nhà đến đón mình rồi!”.
Cô sợ bố mẹ lo lắng nên cứ giấu chuyện bị gãy chân, chỉ nói hành lý quá nhiều nên cần bố mẹ đến ga đón.
Trương Nhất Địch nhìn Ngô Song và Giang Sơn, rồi lại nhìn Trác Yến, tiện tay gỡ ba lô trên vai xuống đưa cho Lộ Dương: “Phiền bạn cầm giúp tôi, cảm ơn!”. Quay sang Trác Yến, khóe môi ẩn hiện nụ cười, hạ thấp giọng: “Tôi đoán cậu ngại phá vỡ thế giới riêng tư của hai người họ! Đi thôi, lằng nhằng nữa là không kịp đâu!”.
Vừa nói vừa quay đi và nửa quỳ xuống.
Trác Yến nhìn Lộ Dương, có phần luýnh quýnh.
Lộ Dương chẳng nói chẳng rằng, sau khi trao đổi ánh mắt với Tiểu Dư, cô kéo tay Trác Yến, đẩy mạnh lên lưng Trương Nhất Địch: “Lằng nhằng nữa cơ à, thật giỏi quá, có phải cướp trứng gà nhà cậu đâu! Mau lên đi!”.
Vừa đẩy vừa kéo, Trác Yến đã phủ phục lên lưng Trương Nhất Địch.
Giang Sơn bước đến, đón lấy hành lý của hai người từ tay Lộ Dương, mỉm cười với Trương Nhất Địch: “Thực ra tôi tiện đường, có thể đưa bạn ấy và Ngô Song về nhà, cậu còn phải đi một vòng xa như vậy thì ngại quá!”.
Trương Nhất Địch cười nhẹ, trả lời ngắn gọi: “Không sao, chuyện nên làm!”.
Trên tàu hỏa, Trác Yến đòi đi vệ sinh, Ngô Song đành dìu cô đi.
Giải quyết xong, lúc quay về chỗ ngồi, nhân lúc đó Trác Yến vội dò hỏi: “Song Nhi Song Nhi, Tiểu Dư và Lộ Dương nói đã nhìn thấy cậu và Giang Sơn đang, hôn, nhau!”.
Ngô Song đỏ bừng mặt: “Trác Yến tớ thật… phục cậu! Haizzz! Sao cậu cái gì cũng nói thế hả!”. Đẩy cô một cái, ngượng đến không thể ngượng hơn: “Cậu và mấy cô nàng phòng cậu, thật là đáng ghét chết được!”.
Trác Yến cười ha ha, bắt trước bạn uốn éo vai: “Đáng ghét chết được!”.
Có người đột ngột chen vào một câu: “Đáng ghét chết được!”.
Trác Yến cảm thấy, giây phút đó, cô như bị sét đánh.
Cô quay lại, bực bội nói với Giang Sơn: “Sao lại học người ta bừa bãi thế! Cậu ở đâu chui ra vậy! Bọn này đang nói chuyện con gái, có biết không, cậu nghe lõm cái gì? Có phải là sinh viên không, có tố chất không?”.
Giang Sơn phì một tiếng: “Tôi chả nghe lõm gì cả, tôi nghe thấy cậu đang làm người khác sởn da gà đây! Không nói lời gì đàng hoàng mà lại học người ta làm nũng, ọe…”.
Trác Yến trừng mắt: “Xùy, ai làm nũng, người tôi học theo rõ ràng là vợ cậu!”.
Thấy họ chuẩn bị đấu khẩu, Ngô Song vội hòa giải, hỏi Giang Sơn: “Sao anh đến đây?”.
Giang Sơn lúc nói với cô, giọng điệu lại trở nên dịu dàng nhẹ nhàng hẳn: “Hai người lâu quá không thấy quay lại nên anh có xảy ra chuyện, chạy đến xem sao!”.
Trác Yến lườm: “Tôi có ăn thịt vợ cậu đâu, có cần sợ hãi thế không?”. Thấy Giang Sơn cau mày, sợ cậu lại sỉ nhục mình, cô vội vàng hỏi: “Trương Nhất Địch đâu?”.
Giang Sơn giọng bình thản, đáp: “Đang xem báo”. Khựng lại, rồi bỗng nhướn cao mày, cười cười: “Cậu nhớ đến cậu ta ghê nhỉ, em Văn Tĩnh!”.
Trác Yến hừ một tiếng, lườm cậu ta một cái rồi mặc kệ, dựa vào thành toa lò dò tiến về phía trước.
Lúc đi ngang Giang Sơn, cô nghe loáng thoáng cậu nhỏ giọng hỏi Ngô Song phía sau: “Lúc nãy hai người nói gì thế?”.
Trác Yến cười gian tà.
Cô đã tìm ra cơ hội báo thù lần trước rồi!
Cô quay lại, hỏi Giang Sơn thật to: “Lớp trưởng, tuy cậu học tiếng Nhật, nhưng tiếng Anh đơn giản chắc cậu cũng biết một ít nhỉ! Vậy cậu nói xem, từ kiss ấy, rốt cuộc là danh từ hay là động từ?”.
Giang Sơn nhìn cô, mặt đanh lại, không nói gì.
Trác Yến cười vô cùng rạng rỡ: “Lúc nãy bọn mình đang nói, có người nhìn thấy thực tiễn qua cậu và Song Nhi, nghiệm chứng rằng từ kiss thật ra là liên từ!”.
Nghe cô nói xong, Ngô Song đứng cạnh xấu hổ giậm giậm chân.
“Trác Yến… cậu thật là… cứ nói bậy!”.
Cô nàng quay người đi e thẹn chạy về chỗ ngồi.
Bỏ lại Giang Sơn mặt dài cả ra, hai mắt cứ nhìn chằm chằm Trác Yến.
Trác Yến nổi cả da gà, đưa tay lắc lắc trước mặt cậu: “Này! Hây! A! Làm gì thế, định ăn thịt người hả?”.
Giang Sơn gạt phắt móng vuốt của cô đi, vẫn không nói gì, quay lưng đi thẳng.
Trác Yến nhìn theo bóng cậu, ngẩn ra có đến mấy giây.
Đến khi cậu đã đi cách một quãng rồi, cô mới hoàn hồi, kêu với theo: “Này này này! Hai người kia, quá đáng thật!!! Có dị tính mà không có nhân tính! Vô tình vô nghĩa cãi cọ vô lý! Hai người phải đợt tôi chứ… dìu tôi chứ…”.
Mặc cô kêu lên ai oán, người đi đằng trước vẫn không quay đầu lại.
Trác Yến thở dài buồn bã, ừ hử hai tiếng rồi bĩu môi dựa vào thành tàu, lê từng bước từng bước.
Kỳ nghỉ đông n