Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341784
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1784 lượt.
g, không nên nói thế không? Cậu nói tôi thế thì thôi, vì tôi khá hiền lành, tuy hơi tổn thương nhưng không so đo tính toán với cậu. Nhưng nếu cậu cũng nói với người khác thế này, người ta tính toán với cậu thì cuối cùng sẽ biến thành người tổn thương là cậu! Đồng thời nỗi đau của cậu và của người khác không giống nhau về bản chất, người ta tổn thương tâm hồn, còn cậu tổn thương về cơ thể – coi chừng người ta bất mãn thì sẽ bạo lực với cậu đấy!
Những lời đó khiến Trác Yến suýt lăn từ trên giường xuống.
Ông anh này, chớp mắt sao từ kẻ kiệm lời biến thành Đường Tăng rồi!
Trác Yến: Này! Vị huynh đài! Chẳng qua mình chỉ hỏi giỏ táo dùng để làm gì, cậu có cần lắm lời thế không T_T
Sao cậu lại đánh cô chứ?
Nhân lúc lên mạng, Trác Yến và Trương Nhất Địch nói về chuyện sắp thi môn Vẽ kỹ thuật. Cô nhờ anh: “Cuối tuần có thể bớt chút thời gian giúp mình chùi súng không? Không cần nhanh, chỉ cần bóng! Không cần thành tích xuất sắc để được học bổng, chỉ cần có thể đủ điểm đậu là vạn tuế, vạn tuế vạn vạn tuế!”.
Trương Nhất Địch không ngần ngại gì, trả lời ngay: “Ừ!”
Cuối tuần, hai người hẹn gặp nhau ở ngôi đình nhỏ sau đồi khá vắng vẻ trong trường.
Ba tên yêu quái lười biếng trong phòng của Trương Nhất Địch thì quá ồn ào; nếu đến lớp thì lại bị quá nhiều ánh mắt mờ ám thích hóng chuyện săm soi. Nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có nơi này là tuyệt vời nhất.
Anh không đáp lại, lúc mở miệng lại hỏi một câu bất ngờ: “Có biết lật mí mắt không?”.
Trác Yến ngạc nhiên: “Lật mí mắt?”. Cô chớp chớp mắt, không nói, cứ cười híp mí.
Bỗng cúi đầu xuống, vẻ ngoan ngoãn. Rồi bất ngờ ngẩng đầu lên, đối mặt với Trương Nhất Địch, cười hí hí, hỏi: “Cậu thấy mình có biết lật mí mắt không?”.
Trương Nhất Địch như bị bất ngờ, không kiềm chế được ngửa người bật mạnh ra sau. Nhưng chỉ trong tích tắc sau đó anh đã ngồi thẳng lại, đưa tay bịt miệng ho dữ dội.
Hai mí mắt Trác Yến đều bị cô lật lên, phần thịt mắt đỏ hồng ló ra, tròng trắng mắt hiện rõ, tròng đen vẫn còn đảo liên tục. Bộ đạng cô vừa kỳ quái vừa buồn cười, giống hệt một cô nàng ma ngốc nghếch.
Trương Nhất Địch ho sù sụ, kính râm trên sống mũi cũng lệch cả đi.
Anh gỡ kính ra.
Trác Yến thấy rõ những giọt nước mắt đang trào ra từ đôi mắt đỏ hoe của anh. Anh vừa ho vừa chùi nó đi.
Trác Yến kéo mí mắt lại, có phần ngượng ngùng, hít hít mũi lẩm bẩm: “Chỉ là lật mí mắt thôi mà, có cần làm cậu vui đến mức đó không?”. Sau đó ngoẹo đầu ngẫm nghĩ, vẻ mặt bắt đầu có sự hứng chí và cao sâu khó đoán: “Này, cậu bây giờ… thực ra là đau mắt đúng không?”.
Trương Nhất Địch vẫn đang ho, vất vả lắm mới gật đầu được: “Ừ!”
Trác Yến lập tức cười rạng rỡ hơn hoa, vỗ vỗ ngực như đè nén sự sửng sốt, nói: “Cũng may cũng may, là đau mắt! Nếu không mình cứ nghĩ nước mắt này của cậu là đang cười mình!”.
Trương Nhất Địch cố sức đừng ho, nhìn cô vẻ nghiêm túc: “Mắt trái, bị đau!”.
Trác Yến luân phiên nhìn hai mắt anh, “ồ” một tiếng, hơi ngẩn ra. Một lúc sau, cô mới phản ứng kịp, hơi nhíu mày: “Ý cậu là…”.
“Mắt phải, đúng là cười cậu!”. Bạn Trương trả lời nhanh nhẹn dứt khoát.
Trác Yến: “…”.
Trác Yến nhìn Trương Nhất Địch, đáy mắt anh chứa đầy niềm vui không kiềm chế.
Nghĩ đến lời anh vừa nói, Trác Yến bỗng có cảm giác câm nín không nói nên lời…
Trác Yến nhích lại gần Trương Nhất Địch hơn, lật mí mắt lên cho anh.
Tay cô linh hoạt, vừa nắn vừa lật, mí mắt Trương Nhất Địch đã được cô khéo léo lật lên.
Cô dí sát lại dần, mở to mắt nhìn, bỗng hứng chí kêu lên: “Nhìn thấy rồi nhìn thấy rồi! Một cái gì đó nho nhỏ màu đen, ngoan, đừng sợ, chị đây sẽ giúp cậu thổi bay nó!”. Vừa nói vừa chụm môi, thổi phù phù.
Chắc chắn vật bẩn đó đã bị thổi đi rồi, Trác Yến lật mí mắt Trương Nhất Địch lại.
“Tốt rồi!”. Cô vỗ tay, dánh vẻ đại công cáo thành, ngồi trở lại chỗ cũ, mặt dày cười và hỏi: “Sao, có phải cảm thấy mình hơi thở như hương lan, mắt thoáng chốc đã ổn?”.
Vẻ mặt Trương Nhất Địch hơi sững sờ, có vẻ lơ đãng, nhìn cô rồi gật đầu: “Ừ!”
Trác Yến cũng ngẩn ra: “Hưm…”. Cô bối rối túm tóc: “Sao cậu lại phụ họa? Cậu không nói theo cách thông thường làm mình không biết nói gì nữa!”.
Trương Nhất Địch nhắm mắt. Tròng mắt đảo đảo dưới mí mắt một lúc, cảm giác không còn vật gì cồm cộm nữa.
Anh lại mở mắt, nhìn Trác Yến, như cười như không: “Thế tôi phải trả lời cậu cách nào?”.
Trác Yến mở to mắt vẻ nghiêm túc, hai tay nắm chặt lại trước ngực: “Cậu phải phủ định chứ! Cậu phủ định, mình kiên trì; cậu luôn lắc đầu không thừa nhận, mình tranh luận bằng lý lẽ; sau đó người kiên trì là mình sẽ giành được thắng lợi cuối cùng! Mà kết quả khó khăn lắm mới có được ấy sẽ thể hiện một điều là: mình đã kinh qua đủ mọi thử thách, quả thực hơi-thở-như-hương-lan!!!”.
Trương Nhất Địch quay phắt đầu đi, không hề do dự mà ho sặc sụa.
Nắm tay anh chặn trước miệng. Nhìn từ một bên mặt, cổ họng anh đang chuyển động khẽ theo tiếng ho. Khóe môi anh hơi nhướn lên, đôi môi mỏng tạo nên một đường cong tuyệt đ