Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341790
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1790 lượt.
r>Lúc Trác Yến vừa vào đại học, trường đang xây dựng khu mới, khung cảnh rất bừa bãi, không có chỗ nào để huấn luyện quân sự cho sinh viên mới.
Bây giờ học kỳ hai đã qua quá nửa, trường cũng gần xây xong, lãnh đạo trường quyết định sẽ bỏ ra nửa tháng để bổ sung đợt học quân sự.
Nghe tin này, Trác Yến vô cùng hưng phấn, đôi với cô, chỉ cần không đi học thì dãi nắng dầm mưa chút chút cũng chẳng là gì.
Lúc học quân sự, mỗi chuyên ngành đều được chia ra thành một liên đội, lớp Ba Khoa Tự động hóa của Trác Yến là liên đội hai, trung đội ba, mọi người lúc này đều tự gọi lớp trưởng lớp mình là “trung đội trưởng” – chẳng hạn bọn Trác Yến trong thời gian tập huấn phải gọi gọi Giang Sơn là “trưởng trung đội ba”.
Trác Yến hiếu động bẩm sinh, thời kỳ đầu của đợt tập huấn, các thầy cô cứ gọi là đau đầu với cô nàng nghịch ngợm như khỉ ấy. Nhưng mấy ngày sau đó, nhờ tập luyện không ngừng với nhau mà hai thầy vốn nghiêm khắc lại bị Trác Yến làm “tan chảy” trong vô thức, họ bắt đầu nghĩ rằng cô gái này tuy nghịch ngợm thật, nhưng cũng rất thú vị, hơn nữa lại đáng yêu.
Bình thường các thầy quân sự cố gắng không nhìn về phía cô, vờ như không nhìn thấy chân tay cô đều vung về một phía trong bài tập đi đều mốt hai mốt.
Có mấy lần Lộ Dương vô cùng nghi ngại: “Tớ thấy lạ thật, sao các thầy nhìn thấy một đồng chí nào đó trong hàng chưa cài nút áo, nhưng lại không nhìn thấy cậu vung nhầm tay nhỉ? Cậu nhìn cậu đi, tay chân lung tung đến thế này! Nếu đổi là người bình thường, muốn được như cậu cũng khó lắm!”.
Trác Yến cũng thấy rất lạ, nếu không phải nhân cơ hội tập huấn quân sự, cô không biết bản thân lại có tư chất đặc biệt là vung cả tay và chân cùng một bên.
Thầy có thể mắt nhắm mắt mở cho qua, không có nghĩa là người khác cũng vậy.
Chẳng hạn đồng chí Giang Sơn trưởng trung đội ba.
Có lúc các thầy đi họp, dặn mọi người tập theo đội mình. Lúc đó Giang Sơn thường xuyên không nương tình với Trác Yến. Cậu sẽ gọi to: “Bạn kia, bạn lại thuận tay rồi, hãy chú ý!”.
Mỗi lần như thế, Trác Yến lại trở nên hoảng loạn.
Càng hoảng càng sai, cứ nối tiếp từng bước sai lầm, cuối cùng phát hiện ra không biết Giang Sơn đã đứng cạnh cô bao giờ, gầm lên với một vẻ nóng nảy giận dữ: “Thuận rồi! Thuận rồi! Cậu lại thuận tay rồi có biết không?”.
Thep lời của Giang Sơn, Trác Yến có thêm một cái tên mới.
Tiểu Dư chọc cô: “Văn Tĩnh, lớp trưởng đại nhân ngày nào cũng hét gọi cậu ‘thuận rồi thuận rồi thuận rồi’, tớ thấy hay là cậu đổi tên luôn đi! Sau này đừng gọi là Trác Yến nữa, gọi thẳng là ‘Trác Tam Thuận’!”.
Cách gọi mới “Trác Tam Thuận” nhanh chóng nổ tung. Mỗi lần Trác Yến bị mọi người chọc là “Trác Tam Thuận”, cô đều thấy oán hận Giang Sơn vô cùng.
Đều do cậu gọi gầm rú với cô, khiến cô “tam thuận” đến nỗi người người đều biết!
Sau mấy hôm tập quân sự, các thầy ra khẩu lệnh tới mức khản cả giọng, trường liền giao cho mỗi đội một cái loa cầm tay để các thầy sử dụng.
Trác Yến vô cùng tò mò chiếc loa chuyên dụng của các thầy, nảy sinh ra một niềm hứng thú mãnh liệt.
Mỗi lần giải tán và nghỉ ngơi, cô lúc nào cũng đến cạnh các thầy, cười hì hì để tiếp cận, muốn lừa các thầy cho cô mượn loa chơi một chút, tiếc là các thầy canh chừng quá kỹ, lúc nào cô cũng bó tay.
Hôm đó các thầy lại đi họp, đội ngũ lại giao cho Giang Sơn điều khiển.
Lúc tập đi, Trác Yến lại thuận tay, Giang Sơn lại không hề nương tình mà gầm lên với cô.
Trác Yến rất bực tức, chỉ mong đạp Giang Sơn một cái cho hả dạ.
Lúc nghỉ, cô nhân lúc các thầy không có ở đây, hứng thú chạy ra nhặt chiếc loa bị bỏ quên ở một bên.
Vừa cầm được loa, ngẩng đầu lên, Trác Yến đã giật bắn mình. Giang Sơn đang đứng cách cô mấy bước, lạnh lùng nhìn cô.
Cô rụt cổ lại, hừ một tiếng rồi ngoan ngoãn đợi cậu ta ra lệnh cô dừng lại, cảnh cáo cô không được phép nghịch chiếc loa.
Nhưng đợi mãi không thấy động tĩnh gì.
Cuối cùng cô cũng thấy cậu chỉ liếc cô một cái, không thu hồi lại loa mà đi chỗ khác.
Trác Yến thở phào, lè lưỡi. Cũng không biết đã bấm nút nào chưa mà đã bla bla hét vào micro một cây nói xấu Giang Sơn để hả giận.
Sau hai câu vẫn cảm thấy chưa hết tức, thế lại lại nói thêm hai câu nữa.
Lúc tập hợp thì thấy các thầy đã họp xong và quay lại.
Mọi người xếp hàng xong, xung quanh lặng phắc không một tiếng động. Các bạn đều nín thở đợi các thầy phát hiệu lệnh.
Thầy cầm chiếc loa vừa tịch thu của Trác Yến, bấm vào nút tự động phát, trong đó đã có khẩu lệnh đi đều bước được thu âm sẵn.
Thế nhưng khi bấm nút xong, không ai ngờ rằng từ trong loa phát ra không phải là khẩu lệnh mạnh mẽ nghiêm khác “mốt hai mốt” của thầy, mà là một giọng nữ đang nói bằng một thanh điệu cực kỳ quái dị…
“Trưởng trung đội ba như hoa như ngọc à, mặt cậu sắp phơi nắng bong cả da ra rồi!”.
Một giây sau, lại vang lên câu khác.
“Giang Sơn là một tên trứng thối, mũi xấu mặt xấu thật là xấu!”.
Mọi người cười rộ lên. Tất cả đều cười đến nỗi lăn lộn nghiêng ngả trên đất.
Ngữ điệu kỳ cục đó, ngay cả thầy quân sự bình thường nghiêm t