Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341788
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1788 lượt.
úc mà khi nghe cũng không nhịn được cười.
Trác Yến nhất thời không hiểu nổi biến cố này, ngẩn ngơ đứng như trời trồng. Đến khi hoàn hồn lại thì mặt đã đỏ bừng bừng.
Cô dè dặt nhìn về phía Giang Sơn. Lúc ngước lên, phát hiện mặt cậu đang tái xanh, trừng mắt nhìn cô với một vẻ không thể hung dữ hơn, như chỉ muốn bóp chết cô vậy.
Trác Yến bị trừng mắt đến độ sợ hãi rụt cổ lại.
Trong lúc rối loạn, cô nhìn thấy Giang Sơn đang tiến đến chỗ cô.
Trác Yến lập tức hoảng sợ hít một hơi, bắt đầu vào tư thế phòng bị.
Không phải cậu muốn đến để tính sổ với cô chứ?
Cô mở to hai mắt nhìn người ấy, hai tay túm chặt vạt áo xoắn lại, nuốt nước bọt, mở miệng thăm dò: “Xin… xin lỗi… tôi… không cố ý… Tôi chỉ nói vu vơ thế thôi, không ngờ bị thu âm lại! Tôi thề với cái bóng đèn là chức năng thu âm của loa tôi thật không biết là dùng như vậy, tất cả đều là trùng hợp, thật đó!”. Nói xong thở dốc, không yên tâm mà bổ sung một câu: “Cậu… a… không phải muốn đánh tôi chứ…”.
Giang Sơn không nói gì, ra sức trừng mắt nhìn cô, vẻ mặt hung ác.
Trừng mãi trừng mãi, đúng lúc Trác Yến bị cậu trừng mắt đến nỗi suýt khóc thì cô bỗng nghe thấy cậu thở dài.
Sau đó, “phì” một tiếng, cậu cười, gương mặt tỏ rõ vẻ bất lực.
Trác Yến đần mặt ra bởi chuyển biến bất ngờ đó.
Thấy Giang Sơn cười, cô cũng ngô nghê cười hề hề theo.
Cậu buồn bực nhìn, ấn tay lên đầu cô, ra sức vò tóc cô qua làn mũ, mở miệng ác khẩu: “Có phải kiếp trước tôi nợ cậu không? Đúng là thua cậu thật!”
Trác Yến trở nên vui vẻ hẳn. Cô vừa gạt tay Giang Sơn, vừa cười toe toét: “Này, có phải cậu và tớ một nụ cười xóa sạch ân thù, khôi phục giao bang không?”.
Giang Sơn nhìn cô, hỏi: “Tôi và cậu có khôi phục giao bang hay không là điều cậu rất quan tâm à?”.
Bên tai văng vẳng tiếng thầy phát hiệu lệnh cho mọi người xếp hàng lại.
Giang Sơn vẫn đứng trước mặt cô, bất động, đợi cô trả lời.
Trác Yến sợ cậu bị thầy mắng nên vội vàng giục: “Mau về đi, tập hợp rồi!”. Chưa bao giờ nhận ra sức cậu lớn đến thế, cô ra sức đẩy mà cậu vẫn đứng vững ở đó, không nhúc nhích.
Cô đành nói nhanh: “Vớ vẩn! Sao có thể không quan tâm được? Cậu là heo à, tự cậu không nhìn ra hay sao? Tôi đã chủ động nói xin lỗi và chào cậu rồi mà, suốt cuộc chiến tranh lạnh này không ngờ cậu chẳng trưởng thành tí nào, vẫn ngờ nghệch như xưa!”.
Tuy bị cô sỉ nhục nhưng nghe cô nói xong, cậu không những không giận mà cuối cùng cũng chịu quay về hàng ngũ.
Rất lâu sau, Giang Sơn tự hỏi vì sao lúc đầu không chịu tha thứ cho Trác Yến.
Cậu nhận ra mình không thể nói rõ nguyên nhân.
Không biết rốt cuộc là cố chấp điều gì, tóm lại là không muốn cô thanh thản.
Về sau tại sao lại chịu cười và xóa bỏ ân oán với cô?
Nghĩ mãi, cậu cũng có đáp án.
Không phải cậu thật sự muốn không đội trời chung với cô. Từ tận đáy lòng, thật sự cậu chưa bao giờ muốn mất cô.
Hôm học quân sự xảy ra chuyện buồn cười, nghe cô hỏi cậu có phải định đánh cô không, lúc ấy trên mặt cô đầy vẻ hoảng hốt và bất an.
Nhìn vẻ đáng thương ấy, cậu thấy như đã trút hết cơn giận.
Thậm chí trong lòng còn dâng lên một nỗi thương xót và đau lòng.
Cô thật sự đang lo lắng, lo cậu sẽ ra tay với cô.
Đã từng có lúc giữa họ tốt đẹp biết bao, kết quả hôm nay cô lại sợ cậu sẽ đánh cô.
Từ khoảnh khắc đó, cậu quyết định không hờn giận gì cô nữa.
Sự nghi ngại và phòng vệ của cô thật sự khiến cậu cảm thấy một nỗi thương xót và đau lòng khó tả.
Nửa tháng học quân sự qua nhanh, buổi tới cử hành nghi thức duyệt binh cuối cùng, trường còn tổ chức một buổi tiệc long trọng để tiễn các thầy.
Vì tiết mục chính mở màn do Trương Nhất Địch nhảy chính, dẫn đến việc buổi tiệc lần này rất được chú ý, các sinh viên, đặc biệt là các bạn nữ, bao gồm từ năm nhất đến năm cuối, từ cao học năm nhất đến năm ba, thậm chí ngay cả nghiên cứu sinh năm nhất đến các cô trợ giảng, tâm trạng ai nấy đều háo hức, bữa tiệc tối chưa bắt đầu nhưng không khí đã náo nhiệt quá mức.
Đã nói là sáu giờ tối mới bắt đầu, kết quả là buổi trưa hôm đó, Tiểu Dư, Lộ Dương đã chạy đến hội trường chiếm chỗ, nhưng bàng hoàng nhận ra ghế ngồi toàn hội trường đã bị chiếm hết. Không chỉ thế mà ngay cả lối đi cũng bày đầy những chiếc ghế nhựa, ghế gỗ, ngoài việc dán tên và lớp ra, còn trịnh trọng viết thêm một câu: “Các bạn đến muộn nếu không chịu thua mà định dời ghế xin hãy tự trọng, chư vị thánh thần đang ở trên trời dòm ngó các bạn!!!”.
Ba dấu chấm than cuối câu rất trịnh trọng, khiến người đọc chỉ biết cười xòa.
“Có cần khoa trương thế không?”. Nghe Tiểu Dư và Lộ Dương kể lại, Trác Yến há mồm trợn mắt: “Trương Nhất Địch lại có ảnh hưởng lớn vậy ư?”.
Tiểu Dư vô cùng rầu rĩ: “Làm ơn đi, đừng có nói tỉnh bơ như vậy! Cậu tưởng nữ sinh toàn trường đều biến thái được như cậu mà có cơ hội làm bạn trên mạng với Trương Nhất Địch hay sao?”. Cô nàng thở dài thườn thượt: “Haizzz, lúc này đây, tớ chỉ muốn lấy số QQ của Trương Nhất Địch ra để đổi lấy chỗ ngồi thôi! Làm sao đây làm sao đây! Văn Tĩnh cậu mau khống chế tớ đi! Tớ sợ tớ chịu không n