Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341797
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1797 lượt.
vào trong chuẩn bị, không nhìn thấy anh.
Ngồi yên ổn xong, không đến mấy phút thì tiết mục đã chính thức bắt đầu.
MC bước ra, khai mạc buổi diễn.
Đèn vụt tắt. Âm nhạc vang lên, đèn sân khấu nhiều màu xoay vòng, ánh đèn rực rỡ bảy sắc cầu vồng giao nhau trong bóng tối, những người xuất hiện trên sâu khấu theo tiếng nhạc, trong ánh đèn chập chờn, trông giống hệt những chàng kỵ sĩ đẹp trai bước ra từ giấc mộng, đầu ngón tay chỉ lướt nhẹ đã đốt cháy cả hội trường bằng những tiếng la hét kích động.
Trác Yến lần đầu được xem màn biểu diễn của Trương Nhất Địch gần như thế, lần đầu tiên tự mình cảm nhận thế nào gọi là “sức hút”.
Người trên sân khấu, trong tiết tấu âm nhạc và ánh đèn mờ ảo, rực rỡ vô cùng, xứng đáng là một chàng hoàng tử, dùng những bước nhảy hoa lệ để khơi dậy cảm xúc mãnh liệt và những suy ngĩ kỳ diệu của những thiếu nữ thích mơ mộng.
Trác Yến bất giác đặt tay lên ngực.
Trong tiếng nhạc và những bước nhảy, cô cũng giống những người khác dưới sân khấu, trở nên hưng phấn lạ thường.
Cô mở to mắt nhìn lên sân khấu.
Âm nhạc đang hồi sôi động. Cũng như những cô gái khác, trong không khí kích động như vậy, cô cũng có ham muốn được hét lên một cách mất tự chủ.
Vũ điệu dần đi đến hồi kết.
Chàng trai trên sân khấu, trong tiếng nhạc nhỏ dần, bước chân tạo nên những đường nét cực nhanh, cứ xoay người liên tục liên tục, từ một góc sân khấu đến giữa sân khấu, sau đó lao cực nhanh về phía trước, cho đến khi sát mép sân khấu mới dừng lại.
Đôi mắt anh sâu thăm thẳm nhìn thẳng phía trước, cánh tay cũng đưa thẳng ra.
Tư thế đó, tuy không lời nhưng lại toát lên rất nhiều ý nghĩa: Cuồng nhiệt, nhẫn nhịn, mong ngóng, chờ đợi.
Động tác dừng hẳn như vậy. Âm nhạc cũng dừng lại, tiếng hét tràn ngập hội trường.
Trác Yến ngồi bên dưới, mở to mắt nhìn về phía trước, bên tai chỉ nghe thấy nhịp tim mình đập thình thịch.
Sao anh lại dừng ở đây? Dừng rất gần cô, cô thậm chí cảm thấy lúc này nếu cô cũng đưa tay ra thì tay họ sẽ chạm vào nhau.
Một người nào đó đứng khuất trong một góc, so với những tiếng hét sôi sục xung quanh, lúc này người ấy tỏ ra rất yên tĩnh.
Cậu lặng lẽ nhìn lên sân khấu.
Cậu nhìn rất rõ, vị trí chàng trai trên sâu khấu dừng lại, người ngồi ở vị trí đối diện, là cô gái vừa làm hòa với cậu, bị cậu gọi là “Trác Văn Tĩnh”.
Bên tai bỗng nghe thấy bạn gái đang lớn tiếng hỏi: “Giang Sơn, anh sao vậy? Sao ngẩn ngơ thế?”.
Thế là cậu thu ánh mắt lại, mỉm cười trả lời: “Không, chỉ là cảm thấy hơi xúc động!”.
Cậu lại nhìn lên sâu khấn, vỗ tay hoan hô như mọi người.
Nhưng lần này đến lượt cô gái bên cạnh len lén quan sát cậu.
Ánh mắt cô buồn bã, thấp thoáng vẻ xót xa.
Ngồi đây với tôi thêm một chút nhé
Khi Trương Nhất Địch xuống sân khấu, đầu óc Trác Yến từ trạng thái đứng hình trong phút chốc đã dần lấy lại sự minh mẫn.
Tưởng rằng anh sẽ cùng những người khác ngồi phía dành cho diễn viên ở bên kia lối đi, ngờ đâu anh đi lướt qua chỗ ngồi dành riêng cho anh, tiến đến, đến trước chỗ ngồi cạnh cô, dừng lại, quay người, ngồi xuống.
Mọi động tác đền dứt khoát nhanh gọn, bình thản như chuyện đương nhiên, không hề do dự.
Trên sân khấu đang biểu diễn tiết mục hát đơn ca, theo tiếng hát, ánh đèn trong hội trường tối dần thành một màu vàng vọt.
Cũng nhờ phúc người ngời cạnh mà cả buổi tối, cô bị vô số ánh mắt soi mói từ trên xuống dưới.
Khó khăn lắm mới chịu đựng đến khi kết thúc, Trác Yến chỉ muốn phóng thẳng về ký túc với tốc độ nhanh nhất, để tránh những cặp mắt tò mò kia.
Nhưng vừa đứng dậy thì nghe Trương Nhất Địch hỏi: “Buổi tối cậu đã ăn gì chưa?”.
Cô ra sức gật đầu như biểu lộ chân thật: “Rồi!”.
Nhưng cái bụng kém cỏi kia lại thành thực một cách vô nguyên tắc vào đúng lúc này, một loạt tiếng “rột rột” vang lên.
Mặt Trác Yến như dài hẳn ra.
Ba cậu chàng ABC lao đến, kéo lấy tay cô, vừa lôi ra ngoài vừa hi hi ha ha dỗ dành: “Bọn này và lão đại hẹn nhau rồi, tối nay kết thúc xong sẽ đi ăn một bữa hoành tráng! Đi đi đi, cùng đi cùng đi! Lão đại hôm nay cần phải có người ở cạnh, không có cậu thì không vui!”.
Không cho Trác Yến cơ hội phản đối, họ kéo lấy cô, đi theo Trương Nhất Địch, cười nói vui vẻ ra khỏi hội trường.
Trác Yến có cảm giác khóc không ra nước mắt. Bị lôi lôi kéo kéo đi như thế này, thật không biết lại bị bao nhiêu ánh mắt kinh ngạc nghi ngờ quan sát nữa…
Trác Yến nghĩ, có ba tên hỗn thế ma vương ABC này thì thế giới không bao giờ được yên ổn.
Vừa ngồi xuống, họ đã thi nhau rót rượu, không lâu sau ai cũng uống đến say khướt. Trương Nhất Địch dường như cũng có tâm sự gì đó, có vẻ lơ đãng, không nói gì nhiều.
Uống đến lúc cao hứng thất thì A Viên bỗng đề nghị: “Hôm nay chúng ta chủ yếu đến ngồi với lão đại, tôi thấy cứ uống mãi thế này thì mất hứng quá! Hay là chúng ta chơi trò chơi đi!”.
Hai tên yêu quái kia cũng phụ họa liên tục, Trác Yến lắc đầu vẻ vô tội: “Chơi gì chứ, tôi không biết…”.
Đại Vĩ cười trên nỗi đa