Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341811
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1811 lượt.
ầu tiên, cảm giác hưng phấn và mê mẩn, đến giờ nhớ lại vẫn thấy như mới.
Cậu cứ ngỡ cảm giác này có thể kéo dài suốt đời, nhưng bắt đầu từ bao giờ mà nó đã lặng lẽ thay đổi?
Sự thay đổi này đến rất âm thầm, lặng lẽ và không kịp đề phòng, đến khi cô gái này nói: “Có phải anh đã không còn thích em nữa”, như thể có một cây gậy, cuối cùng đã gõ cho đầu óc mê muội của cậu phải thức tỉnh.
Cậu, đã là bạn trai của cô gái này.
Ban đầu là cậu theo đuổi cô, cậu thực sự không nên có ý gì đồ gì với người khác sau khi cậu đã vất vả theo đuổi được cô.
Nghe câu hỏi của Ngô Song, Giang Sơn kéo cô vào lòng.
Cậu nhắm mắt lại, như hạ quyết tâm.
Lúc mở mắt ra, cúi đầu nhìn cô, cậu khẽ nói: “Đừng nghĩ lung tung, nói vớ vẩn gì thế? Làm sao anh không thích em được?”.
Ngô Song dần dần thôi nức nở, cứ hỏi liên tục: “Thật không?”.
Giang Sơn lau nước mắt rơi ra từ đôi mắt cô, tiện thể che luôn cả mắt cô lại.
“Thật!”. Cậu cười nói.
Mà cậu và cô đều không nhìn thấy, trong nụ cười của cậu che giấu một nỗi cay đắng thoáng qua.
Chương 13: Trạm tiếp theo thiên hậu[1'> là cậu
[1'> “Trạm tiếp theo thiên hậu” là một bộ phim của đạo diễn Mã Vĩ Hạo được công chiếu tại Hồng Kông, Trung Quốc vào năm 2003. Bộ phim là câu chuyện cảm động về ước mơ và sự nỗ lực theo đổi ước mơ thành ca sĩ của cô gái Kim Đại Hỷ.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã đến cuối học kỳ.
Không biết cô giáo vụ có phải mắc chứng trầm uất sau khi sinh không mà cô đã sắp xếp lịch thi cuối kỳ vô cùng biến thái.
Một số môn sáng thi chiều cũng thi, thi liên tiếp mấy ngày rồi làm thiết kế công trình; một số môn hôm nay thi một phần ngày mai thi một phần rồi mấy ngày sau lại thi tiếp, cứ lắt nhắt như thế đến khi kết thúc.
Lịch thi chuyên ngành của bọn Trác Yến được gọi là biến thái nhất trường.
Thi trước một phần, trong quá trình đó nghỉ mấy ngày, rồi lại thi tiếp phần nữa, sau đó lại nghỉ mấy ngày; rồi lại tiếp tục thi, ngừng, thi, ngừng…
Những bạn bình thường học hành chăm chỉ đều bảo là lịch thi thế này thật lãng phí thời gian. Còn những người thường ngày không cố gắng, lúc này vì có thời gian đủ để ôn tập mà tỏ ra thích thú một cách biến thái với lịch thi biến thái như thế.
Ví dụ như Trác Yến, ví dụ như Lộ Dương, ví dụ như Tiểu Dư.
Những người nước đến chân mới nhảy như vậy trong mấy ngày dôi ra đều tích cực đến lớp để tự học. Trác Yến phát hiện ra một phòng học ở khu giảng đường số 4, ở đó không bị xếp phòng thi. Cô cảm thấy rất vui mừng, có nghĩa là cô không cần chạy đi chạy lại vất vả tìm phòng học nữa.
Cô nói cho các bạn trong lớp biết về tin tốt lành này, từ đó phòng học ấy trở thành phòng chuyên dụng để ôn tập của lớp Ba Khoa Tự động, mọi người đều đến đó đọc sách làm bài.
Trong đám người đó có cả Giang Sơn.
Trong lớp, mọi người đều có vị trí ngồi cố định. Chỗ của Giang Sơn ở phía trước Trác Yến.
Bình thường khi không thi, Giang Sơn đều tổ chức cho mọi người đến tự học. Cậu tự khen mình là “lớp trưởng gương mẫu điển hình”.
Chiều hôm đó cậu lại không tới.
Chỗ ngồi phía trước lúc có người thì Trác Yến không thấy gì. Nhưng bỗng dưng trống hẳn thì lúc ngẩng đầu lên, tầm nhìn không bị cản trở, cô lại cảm thấy có phần hụt hẫng.
Thế nhưng cô không nghĩ nhiều, chỉ thoáng nghĩ một chút rồi lại cúi xuống làm bài.
Không đến thì không đến, có lẽ là có việc, chuyện thường tình thôi mà, có gì lạ đâu.
Trác Yến đang ôn tập hăng say thì tư duy bỗng bị Ngô Song cắt ngang.
Ngô Song nhìn thấy cô thì tiến thẳng đến, gương mặt có vẻ cuống quýt.
“Yến Tử, cậu ra ngoài với tớ một lúc được không?”.
Trác Yến buông bút, theo bạn ra ngoài.
“Yến Tử, cậu có nhìn thấy Giang Sơn đâu không? Buổi sáng tớ thi xong đã bắt đầu tìm anh ấy nhưng mãi không thấy, gọi điện cho anh ấy thì tắt máy! Anh ấy chưa bao giờ biến mất mà không nói tiếng nào cả, tớ lo là có chuyện gì đã xảy ra, thật cuống chết đi được!”. Ngô Song vừa ra khỏi cửa lớp đã gấp gáp hỏi ngay Trác Yến.
Trác Yến vội an ủi: “Chắc không có chuyện gì đâu, cậu ta thông minh lắm! Có lẽ đúng lúc di động hết pin chăng? Cậu đừng lo, bọn mình cứ chờ thử xem sao, đến tối nếu không thấy cậu ta thì mình đi tìm thầy giáo!”.
Ngô Song được an ủi, hoàn hồn lại rồi đi về. Trác Yến vào lớp ngồi xuống.
Mắt thì nhìn sách nhưng chẳng lọt nổi chữ nào vào đầu.
Ngẩng lên nhìn chỗ ngồi trước mặt, cô bất giác chau mày.
Vốn dĩ cô nghĩ chuyện này chẳng có gì to tát cả, Ngô Song có phần thần hồn nát thần tính thôi. Nhưng bây giờ nghĩ kỹ lại thì bắt đầu thấy có gì đó là lạ.
Giang Sơn luôn là người làm việc có trước có sau, nếu không thầy hướng dẫn đã không yên tâm mà chọn cậu làm lớp trưởng. Chuyện biến mất đột ngột như hôm nay, quả thật trước đây chưa bao giờ xảy ra.
Mang tâm trạng ngờ vực, Trác Yến vừa ngẩn người vừa xem sách.
Một buổi chiều đã trôi qua như vậy.
Đến tối, lúc Trác Yến vào lớp học đã nhìn thấy Giang Sơn.
Cô bất giác thầm thở phào nhẹ nhõm.
Đến gần chỗ ngồi, chọc chọc Giang Sơn, giọng có vẻ bất mãn, cô trách móc: “Anh Giang Sơn