Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341810
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1810 lượt.
hề tốt đẹp như cô tưởng tượng. Khi giấy thông báo đã có, cuối cùng cô cũng có thể hiểu được thế nào là “sét giữa trời quang” – người cùng Đổng Thành thi cùng một trường không phải là cô, mà là Lâm Quyên.
Cô còn nhớ Đổng Thành cầm giấy thông báo chạy đến trước mặt cô, trách cô đổi nguyện vọng quá nhanh mà không nói cậu biết, lúc đó trong đầu cô vẫn mù mờ, cô hoàn toàn không nhận ra rốt cuộc như thế là thế nào.
Rất lâu về sau, đến khi cô quyết định đối mặt với kết quả không thể thay đổi này, cô nhớ lại đêm trước khi điền nguyện vọng, Lâm Quyên đội mưa chạy đến tìm cô: “Yến Tử, mình và Đổng Thành quyết định đổi nguyện vọng rồi, cậu ấy muốn thi đại học A, mình cũng không thi vào đại học C nữa, mình quyết định thi cùng các cậu! Mình và Đổng Thành đã sửa rồi, mình sợ ngày mai nói cậu biết thì không kịp nên mình đội mưa đến đây!”.
Và thế là, cô đã tin Lâm Quyên mà không hề nghi ngờ gì, tin người bạn thân đã từng cứu sống cô, không ngần ngại thay đổi nguyện vọng thi đại học.
Chỉ là cô không bao giờ ngờ rằng, trong lúc cô băn khoăn chần chừ như vậy, cô đã đẩy mình ra xa Đổng Thành hơn, rất xa…
“Thì ra người đổi nguyện vọng thực ra chỉ có mình, ha ha, buồn cười quá phải không!”. Trác Yến toét miệng cười giễu mình: “Nực cười hơn là, về sau mình thấy nước mắt của Lâm Quyên, không hiểu sao mà không trách bạn ấy nữa, sau đó nhìn bạn ấy vừa khóc vừa cười với mình, chẳng hiểu vì đâu mà mình lại nhận lời, rằng sẽ tiếp tục giữ lời hứa – bọn mình không ai tỏ tình trước, để Đổng Thành tự chọn lựa”.
Trương Nhất Địch nhìn vào mắt cô không chớp: “Thế nếu…”. Anh trầm giọng: “Cậu ta chọn bạn của cậu thì sao? Dù sao bọn họ cũng gần nhau hơn”.
Trác Yến cười hi hi, cố tỏ ra thoải mái. Thế nhưng nụ cười của cô quá gượng gạo, bán đứng mọi cảm xúc thật sự của cô.
Cô cười rất xấu, gần như đang khóc.
“Vậy thì mình thất tình thôi!”. Tỏ vẻ không quan tâm, cô vừa cười vừa nói.
Trương Nhất Địch nhìn cô, lông mày nhíu chặt, không nói gì.
Một lúc lâu sau, anh đưa tay đến trước mặt cô, vò tóc mái trước trán cô, mượn những sợi tóc rối bời ấy để ngăn đôi mắt ươn ướt của cô, cũng đồng thời ngăn cả chính anh.
“Ngốc!”.
Anh buồn bã lên tiếng.
Đêm khuya tĩnh lặng vang lên một tiếng thâm trầm như vậy, nhất thời khiến người ta không nhận ra là anh đang nói ai.
Đêm đã vào khuya mà không hay, Trương Nhất Địch đứng lên định đưa Trác Yến về ký túc.
Trác Yến khoát tay từ chối: “Chẳng mấy bước, tự mình về là được, không cần đưa không cần đưa, bên trong kia ba tên ấy uống say rồi, cậu cứ ở lại chăm sóc họ đi!”.
Trương Nhất Địch cố chấp không chịu, Trác Yến cuối cùng đành để mặc anh.
“Vậy đưa mình đến cổng trường là được, đưa vào trường thì cậu yên tâm rồi chứ gì?”.
Trương Nhất Địch nghe lời cô, đưa cô vào trường rồi quay lại quán ăn tìm ba tên yêu quái đã say khướt.
Trác Yến một mình đi chầm chậm trong trường, vừa đi vừa thở dài.
Những bí mật vừa đau khổ vừa ngọt ngào giấu kín trong lòng bấy lâu nay, cứ ngỡ sẽ giấu kín cả một đời, không ngờ lại trong một đêm thế này mà cô đã bộc bạch tất cả trước mặt một người khác.
Không thể nói là vì sao mà lồng ngực cứ có cảm xúc buồn bã lạ lùng, như đang thương xót đau buồn cho quá khứ giấu kín của Trương Nhất Địch, cũng như đang thương xót cho chính mình.
Cô đi rất chậm, bước chân rất nhẹ gần như không phát ra âm thanh. Vì thế lúc đến trước tòa nhà ký túc, cô không hề làm kinh động đến hai người đang đứng lặng lẽ trong một góc trước tòa nhà.
Họ không nhìn thấy cô, nhưng cô lại tinh mắt nhìn thấy họ.
Thế là cô càng nhẹ bước, ngay cả hơi thở cũng cố ý nén lại không phát ra tiếng động, vội vã lướt qua cách họ không xa như một cái bóng rồi vào trong tòa nhà.
Vào trong rồi, cô mới thở phào.
Cô không biết Giang Sơn và Ngô Song có phải đã xảy ra chuyện gì không, từ những gì nhìn thấy ban nãy, cô cảm giác không khí giữa họ lại có phần bức bối, căng thẳng.
Giờ giấc thế này không nên quấy rầy người khác, nên cô lặng lẽ luồn vào, không dám chào họ.
Hai người trước tòa nhà đang chìm vào sự ngượng ngập nặng nề.
Giang Sơn chau mày, trong lòng không thể nói rõ là buồn bực hay bất lực.
Ngô Song đứng đối diện cúi đầu, hai vai khẽ run, cố sức khống chế không để mình phát ra tiếng khóc.
Một lúc sau, cuối cùng Giang Sơn thở dài, hỏi: “Rốt cuộc em làm sao thế? Sao tự dưng lại khóc thảm thiết như vậy?”.
Cả buổi tối hai người đều yên ổn, đến khi cậu đưa cô về ký túc thì cô bỗng khóc nức lên, không chịu lên lầu, cũng không chịu nói vì sao lại khóc.
Ngô Song ngước lên, nước mắt ướt đẫm gương mặt, nấc nghẹn hỏi: “Có phải anh… đã không còn thích em nữa?”.
Nhìn gương mặt đầm đìa nước mắt ấy, trái tim Giang Sơn nhảy thót lên, đầu óc mụ đi.
Như có thứ gì đó từ hỗn độn bỗng trở nên rõ ràng.
Cậu nhìn Ngô Song, nhíu chặt mày. Gương mặt lúc thì tỏ ra dằn vặt, lúc lại có vẻ tự trách.
Sao cậu lại quên mất rằng, cô gái này đây, là ban đầu cậu chủ động và tốn biết bao công sức mới theo đuổi được. Ban đầu khi thấy cô, sự rung động ngay từ ánh nhìn đ