Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341814

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1814 lượt.

à, anh đi đâu cả buổi chiều thế hả?”.
Giang Sơn nhếch môi cười: “Bực bội, không muốn đọc sách nên ra quán net chơi game”.
Trác Yến nghe thế thì nổi giận, đưa ngón tay chọc vào vai cậu: “Cậu thật là… Tôi không biết nói cậu thế nào nữa! Chơi game thì chơi, sao không nói tiếng nào! Di động thì tắt máy, cậu có biết lúc cậu chơi game thì người ta đang lo lắng sốt ruột vì cậu không?”.
Giang Sơn không phản bác gì, gương mặt vẫn nụ cười ranh mãnh: “Lo lắng sốt ruột vì tôi? Thật không? Ai thế? Cậu? Hay là người khác?”.
Trác Yến nghẹn lời, suýt nữa thì cắn phải lưỡi: “Ưm…”. Cô không nhịn được, lườm cậu: “Đang nói đàng hoàng với cậu, đừng đùa nữa! Bọn này đều lo lắng cho cậu! Cậu không tắt máy còn được, lần này tắt máy mà người ta không nghĩ linh tinh hay sao? Có phải di động bị trộm mất không? Hay là bị xe đâm? Có phải bị lừa gạt hay không…”.
Cô nói như súng bắn liên thanh, nói ra một đống tình huống kinh khủng.
Giang Sơn nhìn Trác Yến, nụ cười tinh nghịch bên khóe mắt bị cậu giấu đi.
Trác Yến vẫn đang nói tiếp.
“Có phải là bị…”.
Giang Sơn bỗng cắt ngang: “Tôi hứa, lần sau tôi sẽ nhớ mở máy”.
Trác Yến ngẩn người: “Cậu đừng hứa với tôi, cậu nói với tôi thì có ích gì! Cậu phải nói rõ với Ngô Song để bạn ấy yên tâm mới đúng. Bạn ấy lo cho cậu như thế!”.
Giang Sơn toét miệng cười: “Biết rồi!”. Quay đầu đi, bắt đầu ôn tập.
Trác Yến nhìn sau lưng cậu, nhún vai rồi cúi đầu chăm chỉ ôn tập.
Từ hôm ấy, chỗ ngồi của Giang Sơn không còn vắng vô cớ nữa. Nếu có lúc không đến học được, cậu sẽ làm như vô tình cố ý nói cho Trác Yến biết.
“Buổi chiều phụ ít việc với thầy”. “Ngày mai phải đến khoa sắp xếp một chút thứ với thầy chủ nhiệm”. “Buổi tối phòng bọn tôi đi ăn với nhau”.
Cậu không nói thẳng là không đến ôn tập. Trác Yến mơ mơ hồ hồ, cũng không hiểu được ý đồ cậu làm thế là gì.
Đến mãi sau này, cô mới hơi hiểu ra, thì ra chuyện mà cậu làm với cô, thực ra gọi là, khai báo.
Sau khi thi hai môn, tâm trạng vốn căng thẳng của mọi người đã trở nên lười biếng uể oải bởi lịch thi kéo dài quá.
Chiều hôm thi xong môn thứ hai, Trác Yến không đến phòng tự học.
Hôm sau cô vừa vào phòng ngồi xuống, Giang Sơn liền quay lại hỏi cô: “’Trạm tiếp theo Thiên Hậu’ là gì?”.
Trác Yến vốn đang lười biếng, nghe câu hỏi của cậu thì lập tức có tinh thần, hào hứng nói: “Đó là một bộ phim rất hay, tôi cho là rất kinh điển ấy! Đáng được đề cử nhiệt liệt!”. Chiều qua cô không đi tự học là do trốn trong phòng xem bộ phim này.
Rồi Trác Yến khựng lại, bất giác nghi ngờ: “Này, sao cậu lại biết ‘Trạm tiếp theo Thiên Hậu’?”.
Giang Sơn cười giễu: “Có phải cậu đã quên rằng trong QQ của cậu có thêm một người bạn tên là ‘lớp trưởng’? Có phải cậu nghĩ người bạn này đui mù chắc, cái chữ ký dài thườn thượt như vậy mà cậu ta không nhìn thấy?”.
Trác Yến vỗ trán, ngượng ngùng cười hì hì.
Bộ phim hôm qua cô xem, có lẽ trong mắt người khác thực ra cũng chỉ bình thường, nhưng không biết vì sao cô lại thấy rung cảm sâu sắc.
Có lẽ vì ngụ ý mà nó ẩn chứa – Cố lên! ‘Trạm tiếp theo Thiên Hậu’ chính là bạn!
Cô thích điên cuồng ca khúc chủ đề cùng tên “Trạm tiếp theo Thiên Hậu”. Sau khi xem xong bộ phim này, cô lập tức chạy đến tiệm đĩa CD mua ca khúc phim. Nhưng mấy tiệm đều không thấy, cuối cùng đành buồn bã trở về phòng.
Lúc về rồi, cô viết dưới chữ ký của mình: Hầu ca vạn năng huynh mau cưỡi cân đẩu vân đến trước mặt muội nói rằng huynh sẽ tặng muội CD “Trạm tiếp theo Thiên Hậu” đi! Hầu ca tuy rằng huynh nhiều lông nhưng muội sẽ dũng cảm lấy huynh…
Trác Yến thở dài đau lòng với Giang Sơn: “Haizzz, tôi tìm rất nhiều tiệm đĩa cũng không thấy CD ca khúc chủ đề phim đó, đúng là ứng với câu nói kia, có tiền mà không mua được thứ mình thích, đau buồn quá!”.
Giang Sơn cười giễu cô: “Thi đến nơi rồi mà cậu còn có tâm trạng quan tâm đến thứ này, Trác Văn Tĩnh cậu đúng là có niềm khao khát mãnh liệt thật đấy! Nhớ lúc nợ môn phải mạnh mẽ lên, đừng khóc đấy nhé!”.
Trác Yến trừng mắt nhìn cậu, hậm hực: “Đồ mỏ quạ không có ước mơ! Mặc kệ cậu!”.
Nói xong cúi đầu xuống thật, không thèm đùa giỡn với Giang Sơn nữa.
Lúc gần ăn trưa, Giang Sơn vừa dọn đồ vừa hờ hững nói với Trác Yến: “Chiều nay anh đây mua phần thưởng giúp thầy, cô bé phải ngoan, phải ôn tập ngoan ngoãn lúc có anh hay không cũng vậy, cố gắng học hành, đừng lười biếng, coi chừng nợ môn!”.
Trác Yến vừa lườm cậu vừa suỵt một tiếng: “Đồ mỏ quạ!”.
Hôm sau lúc tự học, Giang Sơn bỗng quay lại.
Anh nhướn mày, có vẻ đắc ý hỏi Trác Yến:”Cậu nói xem cậu phải cảm ơn tôi thế nào đây?”.
Trác Yến ù ù cạc cạc, ngơ ngẩn hỏi lại: “Cái gì mà cảm ơn cậu? Tôi còn nợ cậu tình người mà chưa trả à? Cậu đừng hòng lừa tôi nhé, tôi tỉnh táo lắm!”.
Giang Sơn phì cười thành tiếng: “Cậu cũng nói ra được câu này mà không ngượng à? Lừa gạt bản thân đúng là siêu thật! Cho cậu thêm cơ hội, mau nghĩ cách cảm ơn tôi đi!”.
Trác Yến nheo mắt lại liếc xéo Giang Sơn: “Bạn à, hôm nay trước khi ra ngoài bạn đã uống thuốc chưa? Nếu uống rồi thì nói cái gì mà chị


The Soda Pop