Bỏ Em Ư? Có Mà Đợi Đến Kiếp Sau!
Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341808
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1808 lượt.
òn giả vờ cứng cỏi được nữa, cười phì ra.
“Miệng lưỡi sắc nhọn, không chịu thua ai bao giờ!”. Cậu vừa nhảy tránh vừa tiếp tục nói linh tinh với bộ dạng chẳng chút đứng đắn: “Này cô bé, cậu có thể chín chắn tí được không? Đừng có chưa gì đã động tay động chân như con trai thế được chứ, con trai như tôi là một người đàng hoàng đấy!”.
Trác Yến chỉ ao ước xé nát cái mồm nhanh nhảu của cậu ra.
“Tôi đánh chết cậu! Đồ khốn! Ai bảo nói bậy!”. Cô đỏ bừng mặt, vừa tức vừa cuống, không nghĩ gì mà giơ sách lên đập mạnh vào Giang Sơn.
Giang Sơn giật mình, vội vàng đưa tay chụp lấy tay Trác Yến: “Đồ con gái bạo lực, muốn mưu sát gian phu hay sao thế? Ra tay nặng như vậy mà cậu cũng dám à!”.
Trác Yến vẫn là một cô gái, da mặt mỏng, nghe Giang Sơn nói mãi về những câu đùa cợt không biết xấu hổ là gì, cô đã không chống cự nổi.
Hai tay bị giữ chặt không thể nhúc nhích, vùng ra cũng không được, cô vừa xấu hổ vừa giận dữ, vừa đá chân loạn xạ vừa mắng Giang Sơn: “Cậu mau buông tôi ra! Không được nói bậy nữa!”.
Giang Sơn nhìn chăm chú vào gương mặt đỏ bừng của cô, ánh mắt lưu luyến không nỡ rời.
Tình cảnh đó không biết đã lén lút mơ tưởng bao lần; hôm nay cuối cùng cậu cũng có thể nắm tay cô – sao cậu lại nỡ dễ dàng buông cô ra được?
Bỗng nhiên cậu thấy sắc mặt Trác Yến vụt thay đổi, vừa ra sức chau mày chớp mắt với cậu, vừa tỏ ra hoảng hốt thì thào: “Mau buông tôi ra, nhanh lên!”.
Giang Sơn nhìn Trác Yến mà không buông tay, cười với vẻ xấu xa: “Văn Tĩnh, sao thế? Sao mặt rúm ró như bánh bao thế hả, đau khổ vậy? Ai đạp phải đuôi cậu chứ gì? Hử?”.
Trác Yến nhìn ra sau lưng Giang Sơn với vẻ mặt như trời sắp sụp xuống.
Khoảnh khắc này cô thật chỉ mong mình ngất đi cho xong.
Trác Yến nhắm mắt, muốn khóc mà không nổi.
Lúc mở mắt ra, cô miễn cưỡng nở nụ cười, “Hi” một tiếng với người đứng sau lưng Giang Sơn.
Nhân lúc Giang Sơn phân tâm nhìn ra sau, cô gắng sức rút cánh tay ra, sải một bước dài sang bên cạnh như chạy trốn, kéo dài khoảng cách với ai kia.
Sau đó nhìn người đứng ở cửa, lại ra sức bắt ép mình nhất định phải nở một nụ cười tự nhiên, trấn tĩnh, quang minh chính đại: “Hi, Song… Ngô Song, cậu đến đấy à…”. Đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của bạn, lối xưng hô thân mật trước kia nghẹn trong cổ họng, khiến cô không thể nào nói nên lời.
Từ giây phút ấy, khoảng cách giữa họ dường như càng trở nên xa vời…
Ngô Song cảm nhận rõ ràng, trong tích tắc Giang Sơn thấy cô xuất hiện ở cửa, niềm vui phát ra tự đáy lòng cậu trong thoáng chốc đã bị dập tắt trong lặng lẽ.
Cậu như thay đổi thành một người khác, không còn thấy sự đùa cợt kiêu căng trong nụ cười nữa, mà trên đôi môi chỉ còn lại sự dịu dàng nho nhã thường thấy.
Nụ cười của cậu rất đẹp, rất mê người, nhưng cô nhìn chỉ thấy đau lòng.
Bắt đầu từ bao giờ mà trước mặt cô, cậu đã bắt đầu mang mặt nạ? Rồi bắt đầu từ bao giờ, gương mặt thật sự của cậu chỉ lộ ra cho một người con gái khác thấy?
Càng nghĩ, tim càng thấy đau.
Mãi rất lâu về sau, Ngô Song cuối cùng cũng thừa nhận, thực ra ngay từ đầu, Giang Sơn đã đối xử đặc biệt với cô gái ấy.
Bọn họ nói chuyện với nhau, cười đùa với nhau, không hề kiêng kỵ.
Khi ấy mọi người đều nghĩ rằng cậu xem cô gái ấy là con trai, nên mới thoải mái tự nhiên như vậy, không kiêng dè gì cả.
Lúc đó cô và mọi người đều có suy nghĩ giống nhau – có lẽ lúc đó, thực ra đến cả Giang Sơn cũng nghĩ như vậy chăng, nếu không làm sao đến tận lúc làm lành với cô rồi, cậu mới đột ngột tỉnh lại, thì ra người cậu thật lòng yêu, kỳ thực không phải là người dịu dàng như cô, mà là người cậu thấy không e ngại gì kia.
Cô biết người đó luôn khờ khạo, không hề biết gì, người trong lòng cô ấy thích là người khác; cô không nên trách cứ gì cô gái ấy.
Nhưng cô có thể làm gì đây?
Ai bảo trong vô thức cô đã yêu sâu đậm chàng trai luôn mang mặt nạ trước mặt cô?
Không kịp nữa rồi, mặc kệ người mà ai đó thích là ai, mọi thứ đều quá trễ rồi, cô đã trao trọn trái tim cho cậu rồi.
Nên Trác Yến, ngoài cậu ra, tôi không biết còn có thể oán hận ai.
Ngô Song đứng ở cửa lớp, gương mặt cười rạng rỡ như rất vui.
Nhưng đối với sự hiểu biết của Giang Sơn với cô, cậu biết lúc này nụ cười ấy là giả tạo – cô cười rất vui, có nghĩa là sự bực tức trong lòng càng mãnh liệt.
Ngô Song cười tươi chào lại Trác Yến: “Hi!”, lại quay sang nhìn Giang Sơn, giọng rất bình thản, dịu dàng như trước: “Chúng ta chẳng đã hẹn sau khi tan học sẽ đi nhà sách sao? Em đợi anh mãi mà không thấy anh đến, lo anh quên mất nên đến tìm anh. Không ngờ anh vẫn ở đây!”. Cô nhìn quanh giảng đường không còn lại mấy người: “Đều đi gần hết rồi, chỉ còn hai người là chưa về thôi!”.
Giang Sơn nghĩ nếu nói nữa thì tình hình càng tệ nên vội vàng ngắt lời Ngô Song: “Ít người thì đỡ phải chen chúc, đi thôi, chúng ta đi nhà sách!”.
Ngô Song nhìn Trác Yến, cười rất thâm ý, nói như có ẩn ý: “Ngại quá Yến Tử, vậy bọn này đi trước nhé, đợi anh ấy về rồi sẽ trò chuyện tiếp với cậu!”.
Trác Yến bối rối đến mức luống cuống tay chân, vừa túm tóc vừ