XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341806

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1806 lượt.

a huơ tay: “Không đâu, không phải… Chuyện đó không nói nữa không nói nữa, mình và cậu ta có gì để nói đâu…”.
Ngô Song cười rất ôn hoà, dịu dàng từ tốn nói: “Không sao, trò chuyện với nhau là rất tốt! Anh ấy à, ở với mình một tuần cũng không nói nhiều bằng mười phút ở cạnh cậu! Không sao, để anh ấy nói nhiều với cậu một chút cũng rất hay, nếu không về lâu về dài mình lại sợ anh ấy ở bên mình chịu đựng đến nội thương mất!”.
Nghe xong, sắc mặt Trác Yến tái nhợt.
Cô cắn môi nhìn Ngô Song, không nói câu nào.
Cô không biết lúc này trong lòng cô rốt cuộc là hổ thẹn hay xấu hổ, là lúng túng hay oán trách nữa.
Sao cô lại không hiểu ẩn ý trong câu nói của Ngô Song? Những câu cười đùa ấy, mỗi thứ đề là một con dao sắc nhọn, đâm vào tim khiến cô cảm thấy hoảng hốt và bất an.
Có lẽ vì lúng túng nên Giang Sơn nãy giờ vẫn giữ im lặng.
Đến khi nghe Ngô Song nói những lời này, cậu bất giác chau mày.
Cậu kéo tay Ngô Song ra ngoài, vừa đi vừa không kìm được lầm bầm như oán trách: “Còn nói anh à, em thì không có chắc! Chẳng thấy em nói nhiều với anh như vậy, mà hôm nay lại cũng nói linh tinh rồi…”.
Trác Yến đứng bất động sau lưng họ.
Cô nhìn thấy Ngô Song giằng tay ra như muốn vùng thoát gọng kìm của Giang Sơn, tiếc là không thành công; Giang Sơn luôn giữ chặt cánh tay cô ấy, sải bước thật nhanh.
Cứ mỗi bước, cô nàng lại vùng vẫy nhưng không cách nào thoát được; mỗi lần vùng ra thì cậu càng nắm chặt hơn, bước chân cũng sải dài hơn.
Hai người cứ lôi lôi kéo kéo, loạng choạng đi xa dần. Bóng họ chồng lên nhau, hoà vào nhau, cuối cùng biến mất ở góc rẽ hành lang.
Xung quanh trở nên yên tĩnh.
Trác Yến bất ngờ nhận ra không biết tự bao giờ, chỉ còn lại một mình cô.
Nỗi cô đơn ập đến, giây phút này đây, cô cảm thấy cô đơn đến nỗi dường như cả thế gian này chỉ còn lại một mình cô.
Cả buổi tối, cô đều buồn bã, không có chút tinh thần.
Trước khi ngủ, cô sửa chữ ký trong QQ thành:
Bánh Bao Đậu Đỏ không vui…
Tắt máy tính, cô quỳ trước giỏ tre, chọc con nhím nhỏ bên trong, rì rầm với nó: “Bánh Bao Đậu Đỏ ơi, tao biết mày rất cô độc, mày không vui, nhưng chẳng sao, mày còn có tao mà! Hai chúng ta làm bạn, mọi điều không vui rồi sẽ qua nhanh thôi!”.
Con nhím nhỏ trong giỏ mở đôi mắt tròn như hạt đậu, nhìn Trác Yến với vẻ tủi thân vô cùng, ai oán vô hạn.
Ai sẽ đến cứu nó?
Nó đang cuộn tròn lười biếng, đột nhiên bị cô nhấc lên…
Nó chỉ là một con nhím, nó có biết thế nào là cô độc, cô đơn, không vui đâu…
Cô lại “lấy danh nghĩa con nhím” rồi, haizzz…






Bánh Bao Đậu Đỏ bị bỏ rơi rồi
Hôm sau lên mạng, Trác Yến thấy Trương Nhất Địch nhắn lại cho cô.
Anh kể cho cô nghe một câu chuyện cười:
Ngày xưa có một vị hoàng tử, chàng bị một ả phù thuỷ để ý.
Ả ta muốn lấy hoàng tử, nhưng hoàng tử không nhận lời.
Bánh Bao Đậu Đỏ xem xong có thấy vui không?
Trác Yến xem xong, phản ứng đầu tiên là đập bàn cười ha hả.
Cô thấy rất thú vị.
Nhưng cười mãi rồi, nước mắt tự dưng rơi xuống.
Lời tỏ tình của chàng hoàng tử, không phải ai muốn cũng có, ả phù thuỷ cho dù uy hiếp chàng bằng lời nguyền nhưng vẫn không thể có được tình yêu của chàng.
Chàng chỉ để lại cho nàng công chúa chàng yêu.
Lời tỏ tình của chàng, tuy chỉ năm từ ngắn ngủi – năm từ này đối với kẻ khác thực sự là quá bình thương, nhưng đối với chàng, đó lại là những lời chàng khổ tâm chờ đợi năm năm ròng rã mới có thể nói ra.
Trong năm năm đó, ai có thể hiểu được chàng đã chịu đựng bao nhiêu nỗi buồn và cô đơn?
Nhưng cô công chúa ngốc nghếch không biết gì kia, chỉ dùng một từ đã dập tắt năm năm của chàng trong tích tắc.
Cô bỗng thấy mình có phần giống nàng công chúa khờ khạo khiến người ta bực mình kia, hoặc thực sự cô còn đáng ghét hơn nàng ta – thính lực của công chúa chỉ kém ở tai, còn cô, lại kém ở trái tim.
Quãng thời gian đã qua, rất nhiều việc cô đều không lắng nghe bằng trái tim; có lẽ rất nhiều lần trong vô ý, cô đã làm tổn thương trái tim chàng hoàng từ kia.
Cô nhìn mẩu chuyện cười rất lâu rất lâu.
Sau đó di chuột, lại thay đổi chữ ký…
Bánh Bao Đậu Đỏ muốn nói lời xin lỗi…
Mấy hôm sau Trác Yến lại nhận được tin nhắn của Trương Nhất Địch.
Bánh Bao Đậu Đỏ không cần xin lỗi. Bánh Bao Đậu Đỏ chỉ cần vui vẻ là được.
Bánh Bao Đậu Đỏ không có lỗi, thứ có lỗi chỉ là thời gian.
Trác Yến lặp đi lặp lại trong lòng câu cuối;
Bánh Bao Đậu Đỏ không có lỗi, thứ có lỗi chỉ là thời gian.
Lẩm nhẩm mấy lần, cô bỗng thấy lòng mình thật bình thản. Mọi buồn bã phiền toái, đau khổ oán hận trước kia như đều được giải toả trong tích tắc.
“Phải, có lẽ thực ra chúng ta đều không có lỗi, thứ có lỗi chỉ là thời gian”.
Dù là Đổng Thành, Lâm Quyên, hay Ngô Song, họ và cô đều đã từng có quãng thời gian vui vẻ.
Khi ấy, thời gian của họ chưa phạm lỗi, nên đều để lại cho họ những hồi ức tươi đẹp; còn hiện nay, là thời gian đã xảy ra chút vấn đề, nó không sắp xếp ổn cho thứ tự xuất hiện của từng người, mới