Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341802

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1802 lượt.

dẫn đến quá nhiều những điều không vui.
Thực ra thứ sai lầm chỉ là thời gian, còn họ, có sai gì đâu? Mỗi người đều chỉ đang theo đuổi cuộc sống bản thân muốn, không phải sao?
Trác Yến bỗng cảm thấy cô đã trưởng thành hơn.
Cô cảm thấy tuổi thanh xuân một năm nay có chút nặng nề; nó khiến cô hiểu rằng thế nào là buồn, cũng vô thức dạy cô hiểu được khoan dung như thế nào – mỗi người đều không thể xem là có lỗi, thứ có lỗi, chỉ là thời gian.
Năm thứ ba vội vã trôi qua không để lại chút dấu vết nào, chớp mắt Trác Yến đã lên năm thứ tư.
Có lúc cô thấy mình như đang mơ, ban đầu cô vẫn còn là một nửa đứa trẻ chưa hết non nớt, không biết bao giờ mới tỉnh; nhưng cũng chính trong giấc mơ này, cô phát hiện ra dáng vẻ của bản thân bất giác đã dần dần thay đổi – từ bao giờ mà cô đã giống một người trưởng thành rồi?
Nhưng khi tỉnh cơn mơ này, có phải cô đã tóc bạc da mồi? Khi đó bên cạnh cô có phải vẫn còn một người, cũng tóc trắng như nhau, cũng da dẻ nhăn nheo như nhau, cũng đi đứng chậm chạp không vững như nhau? Họ có phải mỗi ngày đều nắm tay nhau đứng trước cửa sổ, qua đôi mắt đã kèm nhèm nhìn mặt trời tuyệt đẹp xuất hiện trên bầu trời trong xanh bao la?
Cô rất mong sẽ có một người như thế có thể luôn ở bên cạnh cô, rất mong hai người có thể từ từ già đi trong cơn mơ dài của thời gian, rất mong rằng hai người họ với gương mặt nhăn nheo khi nhìn nhau, ánh mắt vẫn còn ánh lên tình cảm.
Cô rất mong, người đó là Đổng Thành.
Từ học kỳ hai của năm thứ ba, mọi người đã bắt đầu bàn tính cho tương lai của chính mình.
Trác Yến luôn chuẩn bị học lên thạc sĩ sau khi tốt nghiệp, không hề quan tâm kỹ đến những chuyện như tìm việc, đi du học… Cô cảm thấy những việc đó không liên quan gì đến cô.
Nhưng một cuộc điện thoại của Đổng Thành đã làm rối loạn mọi kế hoạch của cô.
Có lúc cô thật sự không hiểu, tại sao Đổng Thành đã quyết định rồi mà luôn thay đổi; còn điều cô không hiểu hơn nữa là chính cô – tại sao cô lúc nào cũng thoả hiệp và khoan dung với mọi thay đổi của cậu?
Thực ra không khoan dung thì sao? Quyền lựa chọn chưa bao giờ nằm trong tay cô.
Đối với cô, ngoài cam chịu ra, thì là rút lui.
Đã kiên trì bao lâu rồi thì làm sao có thể nói lui là lui? Nên đành tiếp tục cam chịu.
Đổng Thành đã nói qua điện thoại thế này: “Học kỳ sau tôi có cơ hội đi du học ở Úc, nên tôi muốn thay đổi kế hoạch học cao học ban đầu. Yến Tử, lúc cậu về nhà chẳng có nói trường cậu vừa thiết lập quan hệ bạn bè với một trường đại học ở Úc sao? Tôi nhớ cậu còn nói là trường các cậu và các trường bạn ở các nước có thể trao đổi sinh viên; thế nào, có muốn thử không? Chúng ta cùng đi du học ở Úc nhé!”.
Đổng Thành nói rất hào hứng, như thể tương lai xán lạn tuyệt đẹp đã trải thảm ngay trước mắt mà không vấp phải cản trở nào.
Trong lúc cao hứng, cậu như không hề nhận ra sự bất ngờ và khó xử của Trác Yến.
Nếu muốn trao đổi du học sinh để đi Úc thì cuối học kỳ trước đã phải chuẩn bị rồi; đến lúc này mới thay đổi ý định không học cao học mà đi du học, trừ phi có quan hệ với lãnh đạo trường, nếu không thì đừng mơ mộng hão huyền trong danh sách đi du học có tên mình.
Gia đình của cô là một gia đình bình thường không thể bình thường hơn, bắt cô tìm một chút quan hệ với lãnh đạo nhà trường, đối với cô mà nói cũng chẳng dễ hơn việc bảo cô giữ gìn hoà bình cho toàn thế giới.
Cô phải làm sao đây? Một quyết định thay đổi vào phút chót thế này, thực sự khiến cô cảm thấy trở tay không kịp.
Cô vẫn đang ngần ngại thì Đổng Thành bên kia đã có vẻ sốt ruột.
“Yến Tử, sao cậu không nói gì? Thế nào, có muốn cùng đi du học Úc không?”. Đối phương bên kia hỏi dồn.
Trác Yến nghĩ ngợi, hỏi: “Lâm Quyên thì sao? Bạn ấy… cũng đi chứ?”.
Đổng Thành đáp: “Bạn ấy vẫn chưa nghĩ xong. Còn cậu?”.
Trác Yến bỗng thấy mừng rỡ.
Không kịp nghĩ gì nhiều, cô lập tức gật đầu nhận lời: “Mình đi! Mình đi!”.
Hơn ba năm rồi, đây là lần đầu cô cảm thấy giữa cô và Đổng Thành vẫn còn có chút cơ hội khi có thể thoát được Lâm Quyên như cái bóng luôn đeo bám theo.
Cho dù con đường phía trước chông gai đến mấy, cho dù không dễ có tên trong danh sách, vì cơ hội hiếm có này, cô nhất định phải vận toàn lực thử một lần.
Trác Yến bắt đầu bắt tay vào chuẩn bị mọi việc.
Cô tìm kiếm một khối lượng lớn tài liệu, nghiêm túc nghiên cứu xem phải bắt tay vào chỗ nào thì mới nắm được cơ hội đi Úc nhiều hơn.
Vì đây là năm đầu tiên thiết lập quan hệ hữu nghị với trường bên Úc, nên những người muốn đi rất nhiều, ngược lại danh sách được đi sẽ càng ít; lại thêm thời gian chuẩn bị của Trác Yến trễ hơn người khác nên cô rất lo là cuối cùng mình sẽ không đi được.
Khi cô khổ sở đến mức gần như ăn uống không nổi vì chuyện này, Tiểu Dư cuối cùng đã chỉ ra một con đường sáng suốt cho cô.
“Văn Tĩnh, cậu có nhớ hồi năm nhất có lần Ngô Song đến phòng chúng ta trò chuyện, khi nói chuyện bạn ấy hớ hênh, nói rằng ông cậu của bạn ấy có làm việc trong trường chúng ta không?”.
Trác Yến nghe mà miệng chữ O mắt chữ A: “Thật hay giả đó? Có chuyện