Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341942
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1942 lượt.
định muốn trở mặt.
Cô nói với Trác Yến: “Yến Tử, thoải mái đi, nói với mình mà sao căng thẳng đến thế? Cậu xem cậu cứng người đến độ sắp bị chuột rút rồi kìa! Đừng lo, chuyện này mình nhất định sẽ giúp cậu! Tặng quà hay gì đó mình thấy thôi, trưởng phòng Hợp tác quốc tế là cậu của mình, mình đích thân đứng ra nói giúp cậu thì nhất định sẽ không vấn đề gì!”.
Nghe bạn trả lời như vậy, Trác Yến cảm động đến nỗi không biết phải nói gì.
Kỳ tích lại xảy ra thật rồi!
Cô bỗng dưng muốn khóc, hơi nghẹn ngào nói lời cảm ơn Ngô Song rối rít.
“Cảm ơn cậu, Song Song! Cảm ơn cậu! Thật sự cảm ơn cậu rất nhiêu!”.
Một tháng sau, Trác Yên tham gia kỳ thi du học Úc, đồng thời vượt qua cấp trung bình với điểm số rất tốt.
Không lâu sau là phỏng vấn. Cô cảm thấy cô phát huy cũng khá tốt.
Sau khi thi viết và phỏng vấn xong rồi là bắt đầu thời gian chờ đợi dài đằng đẵng.
Danh sách mãi vẫn không thấy, cô không yên tâm, cứ cách mấy ngày lại chạy đến hỏi Ngô Song, có phải đã xảy ra chuyện gì không, hay là có gì phát sinh? Có cần tặng chút quà gì đó không?
Ngô Song lần nào cũng nhẫn nại an ủi cô: “Đừng cuống, cũng đừng sợ, yên tâm đi, tuy chuyện này rất phức tạp, nhưng cậu phải tin mình, mình nhất định sẽ nhờ cậu mình giúp được!”.
Lúc cô nói câu này, vẻ kiên quyết định trên gương mặt gần như mang một vẻ tàn nhẫn.
Trác Yến bắt mình phải tịnh tâm chờ đợi, nghe theo sự sắp xếp của Ngô Song.
Chớp mắt mà cuối học kỳ đã lặng lẽ đến gần, nhưng đến trước khi nghỉ, danh sách du học sinh vẫn chưa công bố.
Cả kỳ nghỉ, Trác Yến đều thấp thỏm không yên, ăn uống không nổi.
Kỳ nghỉ này Ngô Song không về quê, cô ở lại trường, hành tung bí ẩn, hình như đã đăng ký học thêm gì đó.
Trong kỳ nghỉ Trác Yến nghe được một tin rất xấu – Lâm Quyên cũng quyết định đi Úc tiếp tục học lên cao, đồng thời đơn xin đi du học đã được trường chính thức phê chuẩn.
Tin nay đối với Trác Yến mà nói, rõ ràng là một áp lực vô cùng lớn.
Lâm Quyên lại lần nữa đi trước mặt cô! Mà lần này, cô nhất định phải đuổi kịp, nhất định!
Nếu không, sẽ không còn cơ hội ở bên Đổng Thành nữa…
Trong sự sốt ruột và bất an, cô đã chịu đựng đến lúc nhập học.
Việc đầu tiên khi về lại trường là tìm Ngô Song.
Thấy Trác Yến nôn nóng, Ngô Song vẫn chỉ đáp lại một câu rất bình thản: “Đừng cuống, cứ yên tâm không phải lo gì, sắp có kết quả rồi!”.
Thế là Trác Yến lại kìm nén, tiếp tục đợi, đợi mãi…
Cô dần dần cảm thấy có gì không ổn.
Chính là gần đây, cô như mấy lần nghe thấy có người đang thảo luận về vấn đề làm visa.
Về sau có một ngày, khi đang ăn cơm trong nhà ăn, cô nghe thấy rõ ràng có người đang nói với một bạn nào đó đã cùng cô tham dự kỳ thi viết và phỏng vấn rằng: “Chúc mừng cậu! Nghe nói cậu sắp được đi du học Úc rồi!”.
Giây sau đó, mặc kệ có quen biết người ta hay không, cô lao đến, hoảng loạn hỏi bọn họ: “Đi du học Úc gì thế? Chẳng phải danh sách chưa có hay sao?”.
Cô bạn được chúc mừng nhìn cô không che giấu vẻ ngạc nhiên: “Đâu có, danh sách đã có ở trên trang web của trường hai hôm nay rồi!”. Sau đó cô nàng nói với vẻ mỉa mai: “A, tôi nhận ra cậu rồi, cậu là Trác Yến ‘goá phụ áo đen trên sân bóng’ của khoa Tự động hoá đúng không, lúc nào cũng khiến Trương Nhất Địch mất bóng đây mà; nói ra thì, tôi nhớ trong danh sách hình như không có cậu… Nhưng rất lạ, trong đó lại có thêm một người tên Ngô Song; tôi nhớ rõ là lúc thi không có người đó. Trác Yến cậu nghĩ sao? Cậu có nhìn thấy người đó và chúng ta cùng thi hay không?”.
Trác Yến căn bản không biết cô ta đang hỏi gì.
Khi cô nghe trong danh sách không có cô mà lại có Ngô Song, cô cảm thấy máu trong người đột nhiên dồn hết lên đỉnh đầu.
Cô không nghe rõ tiếng người khác nói, chỉ nhìn thấy môi đối phương mấp máy không ngừng; trong đầu hoàn toàn không thể suy nghĩ, trong tai chỉ có tiếng ù ù trống rỗng.
Cô bỗng muốn cười to.
Cười vì cuộc đời đã mặc định mối quan hệ với Đổng Thành sẽ gặp khó khăn; cười vì Ngô Song lại hận cô đến thế; cười vì thì ra từ đầu chí cuối cô chỉ là một con ngốc.
Trác Yến không biết cô đã chạy đến phòng Ngô Song như thế nào.
Trong khoảnh khắc đẩy cửa ra, bất chấp trong phòng có người khác hay không, sắc mặt tái nhợt cô lao đến trước mặt Ngô Song.
Cô không biết chắc mình có khóc không, chỉ nghe giọng vừa run vừa khan. Cổ họng như bị nhét một miếng bông, cô phải vận hết sức lực mới nói được.
Cô đến trước mặt Ngô Song, run rẩy nói: “Tớ vừa đi đến nhà ăn, nghe có người nói… có người nói danh sách hai hôm trước đã có! Trong đó không có tớ, nhưng lại có cậu! … Ngô Song, rốt cuộc là chuyện gì? Có… có phải sai sót chỗ nào không? Là nhầm lẫn đúng không?”.
So với vẻ thảng thốt hoảng loạn của cô, Ngô Song tỏ ra vô cùng bình tĩnh.
Những người khác trong phòng đều biết ý mà viện cớ rút lui.
Là những kẻ bàng quan, nửa năm nay bọn họ đã quen nhìn thấy vì Trác Yến mà Ngô Song trở nên tâm sự trùng trùng, Giang Sơn trở nên hờ hững; họ cũng đã tiên đoán từ sớm rằng trước khi tốt nghiệp, rồi cũng có ngày giữa Ngô Song và T