Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1342236
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2236 lượt.
ừng mực, thì vợ ghen cũng có thể thành vợ hiền. Chỉ cần đừng có hơi một chút rỗi việc lại ghen tuông cãi cọ, đến mức một khóc hai quấy ba thắt cổ, thì phân nửa đàn ông vẫn thích sự ghen tuông nhẹ nhàng đó!”
Tô Đường nói rất thật lòng, nàng đã nghĩ kỹ rồi, dù sao cái danh tiếng ghen tuông của nàng cũng không gột đi được, chi bằng cứ phổ biến rộng rãi cái sự ghen tuông này ra, đổi cách nói khác là được. Phụ nữ khắp thành đều ghen tuông, hình ảnh đó cũng tương đối hùng tráng đấy chứ, a ha ha!
Quận chúa Dung Hoa nghe cũng thấy chột dạ, cái gì mà rỗi việc lại ghen tuông cãi cọ, một khóc hai quấy, không phải cô cố tình nói ta sao? Hôm trước chỉ vì Quận mã sờ soạng tay chân một nha hoàn, bị nàng ta bắt gặp được nên mới cãi nhau đến nghiêng trời lệch đất!
“Ha!” Quận chúa Dung Hoa cười lạnh ngắt lời Tô Đường, “Bảo sao mọi người cứ nói Tống tướng quân cực kỳ sủng ái tân phu nhân, thì ra Tống phu nhân cũng có thủ đoạn riêng! Cũng khó trách được, trước đây vốn có liên quan đến nhiều người đàn ông như vậy, biết cách làm thế nào lôi kéo được trái tim đàn ông cũng rất bình thường!”
Nàng ta vừa dứt lời, xung quanh đều im lặng hẳn.
Tô Đường nheo mắt, ánh mắt sâu thẳm.
Kẻ Tham Ăn Luôn Có Lý.
Tuy những đóa hoa đào nát trước đây của nàng đều là thật, ở đây cũng từng có người bàn tán sau lưng, nhưng chưa từng có ai dám nói trước mặt nhân vật chính! Chuyện này không khác gì đâm vào vết sẹo của người ta! Hơn nữa, quận chúa nói cũng quá lời, còn thêm phần hạ nhục sự trong sạch của người khác! Những người ngồi đây, phàm là người có giáo dưỡng đều không chấp nhận được hành động này của quận chúa. Có điều, từ trước tới giờ quận chúa vốn ngang ngược kiêu ngạo, nên nhất thời họ cũng không nói được gì, chỉ nhìn Tô Đường với ánh mắt không đành lòng.
Tô Đường đã nghĩ xong đối sách trong nháy mắt. Nàng không xấu hổ cũng không tức tối, không vội vàng, không nóng giận, chỉ khẽ cười, bình tĩnh nói: “Mấy lời này của quận chúa cũng không ổn.”
“Sao hả? Chẳng lẽ ta nói sai sao?” Quận chúa Dung Hoa khinh bỉ nói.
“Quả thật, đường nhân duyên của Tô Đường có hơi lận đận, nhưng nói là có liên quan đến nhiều người đàn ông thì nặng nề quá. Nếu gặp phải người phụ nữ tam trinh cửu liệt, nghe câu nói bậy này của quận chúa, người ta không liều mạng với ngài mới là lạ! Ha ha!” Lời này có ý vị uy hiếp rất đậm, nhìn mặt quận chúa hơi lộ vẻ sợ hãi, Tô Đường cười hài lòng, lại nói tiếp: “Đương nhiên, ta không liều mạng với ngài không phải vì ta không trọng danh tiết, mà vì ta nghĩ tuổi quận chúa còn nhỏ, coi như trẻ con nói năng thiếu suy nghĩ thôi.”
“Mẫu thân, con đói.” Tuyên Tử nhỏ giọng nói.
Nhìn ánh mắt sáng rực của thằng bé, Tô Đường hiểu ngay ý cậu nhóc muốn gì, nghĩ một chút rồi nói với Thược Dược ở sau lưng: “Lấy hộp đồ ăn ra đây cho ta.”
Trong hộp có ba mươi loại điểm tâm, đều là những món tối hôm qua nàng sai Hỉ Thước chạy đến cửa tiệm bảo tiểu Mạc chuẩn bị suốt đêm. Nàng vốn nghĩ hôm nay mọi người trò chuyện chắc chắn sẽ uống trà ăn bánh, đến lúc đó nàng lấy ra, thu hút khẩu vị và ánh mắt của cung nhân, rồi sẽ nói thứ này mua ở “Thêm Một Phần Nữa”. Đến lúc đó, coi như mở được cánh cửa thứ nhất đến với các vị quan lại quyền quý, nếu như lại được Hoàng thái hậu thưởng thức, nghe được nửa lời khen thôi, nàng cũng sẽ để người ta khuếch trương lên, không tin “Thêm Một Phần Nữa” không vãn hồi được cục diện! —- Vinh ký các ngươi có Hoàng thượng, bên ta lại là Hoàng thái hậu, còn cả đám nữ quyến nữa đấy!
Có điều, mọi chuyện nghĩ thì rất tốt đẹp, nhưng thực tiễn không đơn giản chút nào. Đầu tiên là nàng phải giải thích với lão thái thái vì sao đã tiến cung còn mang điểm tâm theo, nàng cân não một phen để nghĩ ra lý do, cuối cùng cũng đành phải nói ‘đúng sự thật’ — việc làm ăn của tiểu Mạc gặp khó khăn, nàng tìm cách cứu vãn. May mà lão thái thái vô cùng dễ nói chuyện, cũng không khó khăn gì, chỉ bảo nàng cân nhắc xử lý. Sau đó, tiến cung còn phải kiểm tra, nhìn châm bạc châm vào hộp thức ăn nghiệm độc, nàng nhìn mà không thể nói gì. Thuận lợi đưa được nó vào cung, còn phải chọn thời điểm thích hợp để lấy ra nữa. Điểm này cực kỳ mấu chốt, nếu không sẽ không dễ dàng thay đổi khẩu vị của người ta — nghĩ mà xem, hoàng cung là nơi cần gì có đó, cô lại tự mình mang điểm tâm đến đây là có ý gì?!
Mà nói tới nói lui, thực ra thì trước khi Tuyên Tử lên tiếng, nàng cũng vẫn chưa nghĩ ra cách nào tốt cả. Nhưng Tuyên Tử vừa nói một cái nàng đã có ý định ngay — nếu không có cách giải quyết, thì cứ mặc kệ, hành động tùy theo hoàn cảnh đi.
Hộp thức ăn nhìn rất tinh xảo, có ba tầng tất cả, mỗi tầng hai mươi cái. Tầng thứ nhất đủ mọi màu sắc: Bánh hoa quế đậu xanh, bánh hoa hồng đậu đỏ, bánh mứt táo vừng, bánh sen thủy tinh, bánh hoa quế bột ngó sen, bánh hạch đào hạt dẻ, bánh bạc hà mật, bánh khoai sọ bơ muối, bánh trái cây ba mùi… tầng này đều là mấy loại đó. Vừa mở tầng thứ hai, tầng thứ ba ra, hơi nóng bốc lên, mùi hương xộc vào mũi mọi người, tầng h