Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1342256
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2256 lượt.
c, cả cơ thể người đàn ông áo đỏ lao thẳng vào người hắn.
Người áo đỏ kia như bị điện giật, tung một chưởng về phía Triển Dịch Chi, mượn lực nhảy ra. Mặt hắn ta đầy vẻ giận dữ, mấp máy môi muốn nói gì đó với Triển Dịch Chi, nhưng cuối cùng chỉ tức tối quay đầu đi, nói với Tống Thế An: “Ngươi là ai?” Sao võ công lại cao như vậy?
Tống Thế An khẽ phẩy tay áo, không để tâm, sau đó lãnh đạm nói: “Khuyên ngươi một câu, đây là Đại Tụng ta!” Ngươi quá càn quấy!
Vẻ trào phúng trong mắt người áo đỏ càng sâu thêm: “Đại Tụng các ngươi thích cậy đông bắt nạt người ta như vậy sao? Cố tình ức hiếp ta?”
Triển Dịch Chi tức tối: “Không phải chỉ thiếu ngươi năm trăm lượng thôi sao, ông đây trả!” Nói xong, hắn ta rút tập ngân phiếu trong ngực ra, lấy năm tờ đập mạnh xuống bàn, sau đó lại lấy tiếp năm văn tiền trong hà bao: “Còn đây là đền bù vì đánh ngươi, không cần cảmơn!”
Uổng công vừa rồi ông nhìn thấy ngươi còn xốn xang trong lòng, không ngờ ngươi lại độc ác như vậy! Đúng là mắt chó mù rồi!
Người đàn ông áo đỏ không thèm để ý đến sự phẫn nộ của mọi người, cất ngân phiếu cẩn thận, rồi quay người bước đi. Có điều, tới trước mặt Tống Thế An, hắn ta ngừng lại một chút, khóe môi lộ ra nụ cười đầy thâm ý.
Người áo đỏ kia lập tức quay về nơi sứ đoàn đang ở lại, nhưng cũng không đi vào, mà bước sang phủ Khánh Bình ở bên cạnh.
Trong phủ Khánh Bình, có một vị quận chúa Dung Hoa.
Ngồi vào ghế, dâng trà, bút mực sẵn sàng.
Người đàn ông áo đỏ vung bút vẽ ra một người, hỏi: “Ngươi có biết đây là ai không?”
Quận chúa Dung Hoa vừa nhìn rõ liền kinh ngạc lắp bắp: “Tống Thế An?”
“Đây là Tống Thế An?” Nhìn thấy quận chúa Dung Hoa gật đầu, hắn ta lại nói: “Quả nhiên không giống người thường!”
Dung Hoa thấy vậy, lòng hiếu kỳ dâng cao: “Chẳng lẽ trưởng công chúa điện hạ đã gặp hắn?”
Trưởng công chúa điện hạ, đúng vậy, người đàn ông áo đỏ thật ra là Bùi Thụy Chi trưởng công chúa nước Diên. Nàng ta giả trai theo sứ đoàn đến nước Tụng. Trên dưới nước Tụng đều biết thân phận nàng ta, nhưng cũng chỉ nghe mà chưa gặp mặt. Khi sứ đoàn vào biệt uyển, nàng ta tình cờ gặp quận chúa Dung Hoa, cũng dần thân quen hơn.
Khi Dung Hoa nghe nàng ta kể lại chuyện vừa xảy ra, lại thấy nàng ta vô cùng để tâm đến Tống Thế An, liền chớp chớp mắt, nảy ra một ý định hay.
“Nghe nói trưởng công chúa điện hạ vẫn chưa xuất giá là vì muốn tìm một lang quân như ý, ta thật sự cảm thấy Tống tướng quân và ngài rất xứng đôi, nếu có thể dựng lên một mối nhân duyên thì không thể tốt hơn được nữa.”
Bùi Thụy Chi nghe vậy nhíu mày không đáp.
Dung Hoa thấy nàng ta không nói gì, lại khích tiếp: “Nghe nói Tống tướng quân là một con ngựa hoang, không ai khống chế được!” — tiếp xúc nhiều ngày nay, nàng ta đã sớm nhận ra vị công chúa nước Diên này là một vị rất kiêu ngạo, phải kích thích một chút mới được.
Quả nhiên trong mắt Bùi Thụy Chi chợt lóe lên ánh hào quang.
Đã nghe nói đại danh của Tống Thế An từ lâu, hôm nay gặp được quả nhiên không giống người bình thường. Chinh phục một người đàn ông lạnh lùng như thế, quả thực là chuyện rất thú vị!
Người đàn ông của Bùi Thụy Chi ta, phải là người phi thường như thế!
Lúc đi ra khỏi phủ Khánh Bình, trên mặt Bùi Thụy Chi đầy vẻ quyết đoán. Mà quận chúa Dung Hoa nhìn nàng ta rời đi lại cười lạnh — Hừ, Tô Đường, để ta xem ngươi định làm thế nào!!!
Ai Nói Nữ Phụ Không Đáng Tin.
“Cái gì? Tỷ muốn gả cho Tống Thế An?”
Trong biệt uyển của sứ đoàn, khi Bùi Thụy Hòa nghe thấy quyết định của Bùi Thụy Chi, y liền đứng bật dậy, không ngờ lại chạm vào tách trà trên bàn, vì thế, nước trà nóng rẫy liền đổ thẳng vào — đũng quần của y!
AAA!
Khuôn mặt trắng của Bùi Thụy Hòa lại càng trắng hơn!
Bùi Thụy Chi lớn hơn Bùi Thụy Hòa ba tuổi, trước đây không ít lần bắt nạt y, một năm nào đó, Bùi Thụy Hòa mót đi tiểu, bên cạnh lại không có cung nhân nào, Bùi Thụy Chi liền cố để xi cho y tiểu, mà từ lần đó trở đi, ‘gà nhỏ’ đã trở thành sát chiêu của nàng ta dành cho y!
Bùi Thụy Hòa về phòng thay y phục, bôi thuốc, Bùi Thụy Chi cũng thong thả đi theo.
“Không được vào!” Bùi Thụy Hòa vội ngăn nàng ta.
Bùi Thụy Chi đứng lại trước bình phong, ôm cánh tay chờ, nói: “Mai đệ nói với Hoàng đế nước Tụng đi!”
Bên trong bình phong không có tiếng động.
“Đệ còn sống không đấy?” Bùi Thụy Chi lại nói.
Bùi Thụy Hòa đang bôi thuốc nghe thấy câu này suýt thì tức hộc máu!
Trên đời này, y ghét nhất chính là người phụ nữ này!!! Dung mạo đẹp hơn y! Võ công cao hơn y! Nói chuyện có thể độc chết người! Hành vi cũng vô cùng kỳ dị, vô cùng to gan, không giống lề thói thông thường của một người phụ nữ chút nào! Tóm lại, tỷ tỷ này của y chính là nữ yêu quái!!! Là nữ yêu quái từ đầu tới đuôi!!! Là ác mộng lớn nhất suốt mười tám năm cuộc đời của Bùi Thụy Hòa y!
Mỗi ngày y đều thầm nguyền rủa, hoặc là nàng ta nhanh nhanh mà gả ra ngoài, hoặc là sớm sớm chết đi! Nhưng nàng ta lại cố tình không lấy chồng, cũng chẳng chết!