Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1342253
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2253 lượt.
ự thiện phòng ở trong cung để đảm nhiệm chức vụ quan tổng đốc chỉ huy giám sát, gọi tắt là — tổng giám.
Hôm trước, đột nhiên tiểu Hoàng đế gửi thư — hiện giờ hắn ta đã quên hẳn mất người ‘bạn thư’ trước đây ở phủ Tướng quân của hắn ta rồi, mỗi ngày đều viết một phong hay thậm chí là mấy phong gửi cho Tô Đường, thể hiện sự nhớ nhung của hắn ta dành cho tỷ tỷ và điểm tâm, đương nhiên, mấu chốt vẫn là điều sau. Trong thư, hắn nói hắn tìm được một cơ hội danh chính ngôn thuận ăn điểm tâm, đồng thời cũng là cơ hội để phát triển danh tiếng của tiệm điểm tâm càng ngày càng rộng rãi hơn, đó là “Điểm tâm toàn tiệc” khi sứ đoàn đến. Tô Đường cứ nghĩ hắn ta bị rút não nói lung tung, xem xong thư cũng chẳng nghĩ ngợi gì, ai ngờ ngày hôm sau đã thấy thánh chỉ hạ xuống…
Hôm nay Tống Thế An đi cùng đội hắc kỵ thủ hạ nghênh đón sứ đoàn. Mỗi tướng sĩ đều mặc áo đen, sắc mặt nghiêm nghị, y như… y như đưa đám vậy. Sát khí nồng đậm trên người họ cũng khiến người ta cảm thấy không phải họ đang đi đón khách, mà là giống ra trận giết địch hơn.
Vì thế, khi Bùi Thụy Hòa nhìn thấy cảnh tượng này, y liền căng thẳng toàn thân theo bản năng, rất muốn quay người bỏ chạy — đây là di chứng do việc lúc trước khi hai quân đối đầu, y giao thủ với Tống Thế An luôn đánh trận nào bại trận đó để lại. Có điều, không hổ danh là Bùi tiểu vương gia tâm địa thâm hiểm, thủ đoạn độc ác, y nhanh chóng khôi phục thần sắc.
Bùi Thụy Hòa mặc áo gấm, phong thái hiên ngang, vẻ mặt kiêu căng, có điều, trên đầu y đội một cái mũ nhìn kỳ quặc đến lạ thường. Hắn dùng tư thế của một người thắng cuộc, khinh bỉ nhìn Tống Thế An, giọng nói mang theo vẻ giễu cợt: “Phiền Tống tướng quân tự mình đến đón rồi, a ha ha ha!”
Trước kia ngươi oai hùng thì thế nào, không phải bây giờ lại thấp hơn ta một bậc sao? A ha ha ha!
Tống Thế An nheo mắt lại, siết chặt nắm đấm, sau đó nhìn cái mũ che kín đầu y kia, kiềm chế sắc mặt, cười lạnh hỏi: “Không biết vết thương trên đầu tiểu Vương gia đã lành chưa?”
Nhớ lúc trước, ngươi bị một người phụ nữ dùng mũ phượng ném như ném chó, hình ảnh đầu ngươi thủng lỗ chỗ chảy máu bung bét vẫn còn rõ ràng ngay trước mắt đây!
Nhìn nụ cười cũng đầy khinh bỉ của Tống Thế An, khóe môi Bùi Thụy Hòa run lên, không cười nổi nữa: “Hừ!”
Ta sẽ báo thù! Ngươi cứ chờ mà xem!
Đằng Trước Có Tình Địch.
Đến chạng vạng, hoàng cung mở tiệc. Chỗ ngồi trong điện chia thành hai bên: bên trái là các vương công quý tộc của nước Tụng, trọng thần triều đình; bên phải là sứ đoàn nước Diên. Mỗi người đều mặc áo gấm đẹp đẽ, bộc lộ khí thế của quốc gia mình.
Ở trên điện, tiểu Hoàng đế cùng với Hoàng thái hậu ngồi sau rèm. Tiểu Hoàng đế mặc long bào rất trang trọng, ngồi trên long ỷ rực rỡ, khí thế phi phàm, chỉ liếc mắt một cái đã thấy rất có cảm giác quân lâm thiên hạ!
Đương nhiên, đó là nếu hắn ta không mở miệng!
“Tiểu Bùi này!” Theo thói quen, hắn ta lại gọi cái tên này lên.
Lão chết lâu như thế rồi, con muốn gặp ma à?!
Tiểu Hoàng đế và Hoàng thái hậu nhỏ giọng nói chuyện, Bùi Thụy Hòa đã có chút mơ hồ, y thoáng nghe thấy phía sau rèm có người gọi Bùi Bùi gì đó. Vì cách tấm rèm che, y không nhìn rõ long nhan của hoàng đế nước Tụng, trong lòng thầm hừ khẽ, vị Hoàng đế trong truyền thuyết này tuy nhỏ tuổi nhưng tâm địa lại vô cùng thâm hiểm, hơn nữa cũng rất thủ đoạn, luôn giết người ta không kịp trở tay khi người ta đang lơ đãng! Như vậy, y cũng phải chú ý giữ cảnh giác!
Mà khi tiểu Hoàng đế biết mình không cần phải lo nhiều, lại cao hứng hẳn: “Lão Bùi này, trẫm có một chuyện muốn hỏi ngươi.”
“…” Bùi Thụy Hòa ngớ ra một lúc mới hiểu là Hoàng đế nước Tụng đang nói chuyện với mình, tuy y hơi khó hiểu với cách gọi “Lão Bùi” này, nhưng nghĩ có lẽ đây là tập tục của nước Tụng, liền nhanh chóng đáp lời, cung kính nói: “Mời bệ hạ cứ hỏi!”
“Thật ra cũng không có gì, trẫm chỉ rất ngạc nhiên vì sao ngươi lại đội cái mũ kỳ quái như vậy?!” — Ừ, khi lần đầu tiên nhìn thấy y, hắn đã rất băn khoăn, cái mũ to như thế, che kín hết cả đầu, y không thấy nóng sao?!
Tống Thế An nghe vậy, khóe miệng lộ ra nụ cười.
Khuôn mặt trắng nho nhỏ của Bùi Thụy Hòa hết đỏ lại xanh — quả nhiên là thâm hiểm thủ đoạn, biết rõ nhược điểm của người ta còn cố tình khiến người ta đã không nói rõ được còn phải nuốt mật vào lòng! Hừ, nhìn nụ cười sung sướng trên nỗi đau của người khác của Tống Thế An kìa, ta không tin ngươi không biết chuyện!
Trời mới biết, y bị ném vào đầu nên bị thương tới giờ còn chưa khỏi! Vì để tiện bôi thuốc, đầu y đã bị cạo gần như tên trọc rồi, đến giờ còn chưa mọc tóc lại đây! Nếu y không dùng mũ che đi, chẳng phải sẽ mất hết thể diện vương triều Bùi thị của nước Đại Diên y sao?!
Đúng là bụng dạ đen tối!
Lúc này, suy nghĩ một lúc lâu sau, rốt cuộc tiểu Hoàng đế cũng nhớ ra là có chuyện gì, hắn không khỏi chứng thực với Tống Thế An: “Đây có phải là do nữ anh hùng của trẫm gây nên không?”
Tống Thế An mỉm cười gật đầu rất hàm súc.
Bùi Thụy