Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tác giả: Tô Hành Nhạc

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1342254

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2254 lượt.

hật là lâu! A ha ha!” Nghe Tống Thế An hiếm khi phàn nàn một câu, Triển Dịch Chi không kìm được liền trêu tức.
Sáng nay, khi Tống Thế An hạ triều lại gặp Triển Dịch Chi đang chạy từ trong phủ Hầu gia ra. Triển Dịch Chi nghe nói phường rượu ở thành Nam mới có loại rượu mới, liền kéo Tống Thế An sắc mặt không tốt đi thẳng tới đó.
Hai người đến phường rượu mới thấy quả nhiên bên trong đầy chật người. Triển Dịch Chi là một kẻ rất ham vui, đẩy đám người kia ra để chui vào trong, còn kéo cả Tống Thế An vào theo.
Ở giữa đám người có một chiếc bàn lớn, trên bàn đầy vò rượu ngả nghiêng, mà bên cạnh bàn, có hai người đàn ông đang đứng, cầm vò rượu tu ừng ực.
Một người Triển Dịch Chi có biết, là tay ‘Ngàn ly không say’ nổi danh kinh thành, coi rượu như mạng sống, rất thích đấu rượu với người khác, mà chưa từng thua bao giờ. Lúc trước Triển Dịch Chi cũng từng đấu với y một lần, kết quả có thể tưởng tượng được. Có điều, mấy năm nay tên này đã uống đến không có địch thủ ở kinh thành, ai còn dám tìm y đòi đấu rượu nữa?
Nhìn về phía người còn lại, Triển Dịch Chi chỉ thấy hắn ta mặc một bộ đỏ như lửa, vô cùng đĩnh đạc, tóc đen buộc lên cao, chỉ để lại một chút trước trán, càng thêm vẻ phóng khoáng. Lúc này, hắn ta đang giẫm một chân lên ghế, một tay ôm vò rượu, ngửa đầu uống ừng ực, khí thế vô cùng cuồng dã…
Khi hắn ta uống xong đặt vò rượu xuống để lộ ra cả khuôn mặt, Triển Dịch Chi vô cùng bất ngờ — đôi mắt đen sáng ngời, khuôn mặt tuấn mỹ trắng nõn, còn cả nụ cười quyến rũ nơi khóe môi kia…
Triển Dịch Chi cảm giác tim mình như ngừng đập, chẳng riêng gì hắn ta, mà ngay cả Tống Thế An coi sắc đẹp là mây bay gió thoáng, sau khi nhìn thấy dung mạo hắn ta cũng không thể không ngẩn người —
Người đàn ông này, đẹp lại quyến rũ!
“Choang” một tiếng, vò rượu rơi xuống đất, vỡ nát. Ngàn ly không say lảo đảo bước chân, nói: “Không được, không được, ta không uống được nữa!”
Người đàn ông áo đỏ cười lanh lảnh: “Vậy là ngươi nhận thua?”
“Thua, thua!” Ngàn ly không say vội xin thua.
“Nhận thua thì lấy bạc ra đây! Năm trăm lượng, không thiếu một xu!” Người đàn ông áo đỏ hếch cằm nói.
“Ôi!” Ngàn ly không say ủ rũ, y làm sao có nhiều bạc thế được! Y nghĩ chắc chắn mình sẽ thắng nên mới dám đánh cuộc, hơn nữa, người này tuổi còn trẻ, cũng không thấy có vẻ có tửu lượng tốt, làm sao biết được hắn ta lại là “Vạn ly không đổ” chứ?!
Không có tiền, làm sao bây giờ?
Vậy thì phải nhanh chóng chuồn thôi! Dù sao y cũng là dân vô gia cư, bốn biển đều là nhà!
Ai ngờ, y vừa đẩy đám người để chen ra cửa, người đàn ông áo đỏ kia phi thân một cái đã tới trước mặt y, lại tung một cước đạp Ngàn ly không say quay về bàn.
Rầm, choang… vò rượu trên bàn bị rơi vỡ nát trên mặt đất.
Người đàn ông áo đỏ lấy một cây gậy gỗ bên cạnh, cắm mạnh vào giữa bàn, uy hiếp: “Ngươi dám chạy nữa, thì cây gậy này sẽ cắm thẳng vào trái tim của ngươi!”
Ngàn ly không say sợ đến xám ngoét mặt, mọi người cũng hoảng sợ, hai người Triển Tống nhìn nhau — người này thật bản lĩnh!
Triển Dịch Chi không nhìn được nữa, bước tới nói: “Có cần phải thế không?! Không phải chỉ là thua rượu nợ năm trăm lượng không trả thôi sao, có cần phải lấy mạng người ta không?”
Người đàn ông áo đỏ nghe có người nói chuyện, ngẩng đầu nhìn Triển Dịch Chi, lại nhìn Tống Thế An bên cạnh hắn ta, khóe miệng nhếch lên cười: “Với ta mà nói, thì đây không phải vấn đề năm trăm lượng, mà là vấn đề liên quan đến chữ tín của một người đàn ông!”
Ngàn ly không say sợ đến phát khóc: “Nhưng ta thực sự không có năm trăm lượng! Xin ngài thương tình bỏ qua cho ta đi! Tiểu Triển đại nhân, ngài cứu ta với!!!”
Nhìn bộ dạng hèn mọn của y, người đàn ông áo đỏ cười nhạt: “Chẳng lẽ người của nước Tụng các ngươi nói không giữ lời như vậy sao?! Tự tâng bốc mình, đến khi thua lại chống chế, hừ!”
Hắn ta nói câu này, mọi người đều xôn xao! Thì ra người này không phải người của nước Tụng!
“Ngươi là người trong sứ đoàn nước Diên?” Tống Thế An nheo mắt. Hiện giờ người nước ngoài ở trong kinh thành mà có thể đi lại quang minh chính đại cũng chỉ có sứ đoàn nước Diên.
Người đàn ông áo đỏ quan sát Tống Thế An một lúc, cười lạnh: “Ta là ai không cần ngươi phải xía vào!”
Khi bọn họ đang nói chuyện, Ngàn ly không say thừa dịp người đàn ông áo đỏ kia không kịp đề phòng, liền bật người chạy đi, để lại một câu rất vô lại — “Đòi tiền không có đâu, đòi mạng thì có một cái!”
Ánh mắt người áo đỏ kia lạnh đi, rút cây gậy gỗ phi sang, đồng thời cũng lao người đuổi theo.
Triển Dịch Chi giật mình, vội phi thân đón lấy cây gậy lấy mạng người kia, mà Tống Thế An cũng ra tay ngăn cản người áo đỏ lại. Thân hình nhất thời bay lên, chưởng phong ầm ầm.
Một lúc lâu sau, Tống Thế An tung ra một chưởng, người đàn ông áo đỏ khó cản nổi phải lùi lại vài bước, chân vấp phải thứ gì đó, cơ thể mất thăng bằng suýt ngã ngửa ra đất. Lúc này Triển Dịch Chi đang đứng ngay sau lung hắn ta, theo bản năng liền đưa tay ra đỡ hắn ta lại. Có điều thế đến của hắn ta quá mạnh mẽ, hắn không chống đỡ đượ