Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tác giả: Tô Hành Nhạc

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1342188

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2188 lượt.

ngon. Cũng có thể là tức giận đến nửa ngày trời, bị đồ ăn ngon xoa dịu, nên cơm nước xong, hắn lại cảm thấy không tức giận nhiều như trước nữa.
Dù sao, chuyện này cũng đã định rồi, đành phải coi như không có chuyện gì xảy ra mà đối mặt thôi.
Tắm rửa xong xuôi chuẩn bị đi ngủ, thấy Tô Đường ôm chăn ngồi trên giường nhìn chằm chằm mình bằng ánh mắt kỳ quặc, hắn không khỏi nhíu mày.
Tô Đường thấy rốt cuộc hắn cũng có chút cảm xúc, liền thở phào một hơi, cười nói: “Cuối cùng cũng hoàn hồn rồi. Chàng xem cả đêm nay chàng mang cái bộ mặt như đóng băng, không nói cũng chẳng cười, còn tưởng chàng bị ai mượn mất ba hồn bảy vía rồi chứ, có cần ta gọi cho chàng một thầy gọi hồn tới không? Ha ha.”
Tống Thế An liếc nhìn nàng một cái, không đáp lời, vén chăn lên giường. Vừa ngồi lên, hắn lại phát hiện trên giường có hai cái chăn.
“Chuyện đó… ta đều ngủ như vậy…” Tô Đường xê dịch người, mượn việc này để che đi khuôn mặt ửng hồng: “Chuyện lúc trước chúng ta hòa nhau, không ai nợ ai!”
Tống Thế An lười nói mấy lời vô nghĩa với nàng, liền thổi tắt nến lên giường.
Trong bóng đêm, căn phòng hoàn toàn yên tĩnh. Tô Đường không ngủ được, lại nhớ lại một lượt chuyện hôm nay, rồi tính toán xem ngày mai rốt cuộc như thế nào, khi dung nhan tuấn tú của Triển Dịch Chi hiện lên, nàng đưa tay chọc nhẹ vào lưng Tống Thế An hỏi: “Có phải trong Đại Lý tự có Trung thiếu khanh không?”
Tống Thế An quay sang, mắt trầm xuống: “Sao nàng biết?” Lại giật mình như nhớ ra gì đó, trầm giọng hỏi: “Hôm nay nàng ra ngoài à?”
“À…” Nàng rảnh rỗi không ngủ được lại đi hỏi mấy chuyện lung tung này làm gì chứ?!
Khi về Tống Thế An không thấy Tô Đường khẽ nhíu mày, hạ nhân nhìn thấy sắc mặt hắn liền bẩm báo hết chuyện có người đến tìm Thiếu phu nhân, rồi Thiếu phu nhân ngồi xe ngựa ra ngoài. Lúc trước hắn còn mải nghĩ chuyện Bùi Thụy Hòa nên cũng không để tâm đến chuyện này, giờ đột nhiên nghe Tô Đường hỏi, hắn mới chợt nghĩ tới.
Thấy Tô Đường chần chừ không đáp, hắn nheo mắt nói: “Ai đến tìm nàng? Nàng ra ngoài làm gì?”
Đầu óc Tô Đường vội xoay chuyển, cuối cùng vẫn quyết định bẩm báo “theo sự thực”: “Người đó là tiểu nhị trong tiệm của ta, vốn là một tên ăn mày. Không phải mùa đông mấy năm trước lạnh khủng khiếp sao? Suýt nữa là hắn chết vì lạnh, ta cho hắn ăn, mặc, để hắn sống qua mùa đông. Sau đó hắn coi ta như ân nhân. Ta thấy hắn rất thông minh, nên mới cho hắn vào làm tiểu nhị trong tiệm. Rồi sau nữa, không phải là ta gả cho chàng sao, hắn muốn đi theo ta, trong lòng ta cũng nghĩ, đưa một thanh niên đi cùng bên mình không tiện — à đúng rồi, thật ra hắn mới mười lăm tuổi thôi, còn không tính là đàn ông, ta coi hắn như đệ đệ, nên mới cho hắn một chút bạc để hắn tự ra ngoài tìm việc làm. Ai ngờ, hắn lại muốn mở tiệm điểm tâm ở kinh thành, mấy lần tới tìm ta là để vay tiền. Ta chỉ nghĩ, hắn cũng chỉ là một đứa trẻ mới lớn, lo lắng nên muốn ra ngoài xem hộ hắn xem cửa hàng hắn tìm có tốt không, nhân tiện ta đang thiếu vài thứ đồ linh tinh, nên đi ra mua luôn…”
Thế nào là nhân tài? Thế nào là nhân tài? Trong lòng Tô Đường thầm giơ ngón tay cái lên với mình!
Nói dối cũng không khó, khó ở chỗ là khiến lời nói dối giống với sự thật! Trong giả có thật, trong thật có giả, giả giả thật thật, ta cũng không tin mặt lạnh nhà chàng không tin!
Nàng nói rõ từng tiếng, vô cùng thành khẩn, hơn nữa, lại hợp tình hợp lý, ý nghĩa thâm sâu. Nàng nói thẳng thân phận của tiểu Mạc, chẳng những giải thích chân tướng sự việc, xua tan nghi ngờ của mặt lạnh, còn giúp tiểu Mạc sau này có lý do tới phủ Tướng quân… Tiểu Mạc đến làm gì? Không đủ tiền, cửa hàng có vấn đề, có việc muốn thỉnh giáo! Muốn thỉnh giáo nàng, không phải là nàng có thể mượn cơ hội đó để ra ngoài xem tình hình thực tế sao?!
A ha ha ha!!!! Nàng chỉ quan tâm lo lắng cho “đệ đệ” thôi mà! Nàng là người có tình có nghĩa đó!!! Mặt lạnh nhà chàng vì người bạn tốt sư tỷ mà thu nhận Tuyên Tử, coi như con ruột của mình, cũng là người có tình có nghĩa mà. Bây giờ chàng lấy nương tử là người có tình có nghĩa, sao có thể không biết xấu hổ mà giận dữ chứ, ngay cả quở trách cũng không nên đâu nhé!
A ha ha ha!
Tô Đường thầm đắc ý trong lòng, nhưng trên mặt vẫn rất chân thật, trong ánh mắt thậm chí còn có thể nhìn thấy chút bất an, không yên lòng. Nàng nhìn Tống Thế An như vậy, dáng vẻ y như vừa làm sai việc gì đó chờ bị xử phạt vậy!
Nhìn thấy dáng vẻ này của nàng, lông mày Tống Thế An càng nhíu chặt, thật khác thường, có điều, hắn lại nhanh chóng chuyển mắt: “Sau này thiếu cái gì, cứ sai nha hoàn ra mua là được.”
— Thế này là tin thật rồi à?!!!
Tô Đường đương nhiên không bỏ qua cơ hội tốt, liền ngồi dậy áp tới, dịu dàng nói: “Còn có chuyện này ta muốn nói với chàng một chút.”
Tống Thế An nhìn vào đôi ngươi sáng rỡ kia, hừ một tiếng: “Ừ?”
Tô Đường thầm phỉ nhổ trong lòng, quả nhiên là thích mềm dẻo, nhoẻn miệng cười: “Lần trước Tuyên Tử lẻn ra ngoài khiến ta nghĩ đến một vấn đề, thằng bé cứ ở mãi trong phủ cũng không phải là cách tốt, dù thế nào cũng nên ra ngoài đ