Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tác giả: Tô Hành Nhạc

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1342187

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2187 lượt.

i dạo, ngắm đường phố chút. Chàng xem, khi chúng ta dẫn thằng bé về nhà mẹ đẻ của ta, thằng bé rất vui vẻ.”
Nhớ đến nụ cười tươi hoạt bát của Tuyên Tử khi chơi cùng Tô Minh ở nhà Tô Đường, Tống Thế An cũng thầm đồng ý, nhưng mà…
Tô Đường nhận ra sự nghi ngờ của hắn, vội nói: “Ta cũng biết chàng bận nhiều việc, không có thời gian chăm sóc Tuyên TỮ Vậy, nếu thằng bé đã gọi ta là mẹ rồi, ta lại ở nhà chàng ăn không ở không, chi bằng ta dốc sức thay chàng một chút, thỉnh thoảng dẫn thằng bé ra ngoài chơi, chàng thấy được không?”
Thấy Tống Thế An định lên tiếng, Tô Đường lại nhanh miệng trách móc: “Ta biết, nhất định chàng sẽ lo lắng khi để hai mẹ con ta ra ngoài. Nhưng ta đã tính toán ổn thỏa rồi, nếu chúng ta ra ngoài, có thể ngồi trong xe ngựa đi, không xuống dưới chạy lung tung. Còn nữa, mang thêm hai tùy tùng nữa không phải là tốt rồi sao? Tuyên Tử cả ngày ở trong phủ, sắp chán đến hỏng người rồi, đi ra ngoài trải nghiệm một chút cũng tốt mà. Dần dần mà thằng bé hoạt bát lên, chưa biết chừng bà nội cũng sẽ thích thằng bé hơn nữa.”
Nói xong, Tô Đường chớp chớp mắt chờ Tống Thế An lên tiếng, mặt đầy vẻ chờ mong. Ta đã trình bày có trật tự hết cả lợi và hại rồi, lại còn dọn dẹp hết mọi sự băn khoăn lo lắng cho chàng nữa, nếu chàng dám nói một chữ không, đúng là trời đất không dung nổi!!!
Nghe Tô Đường trình bày như vậy, Tống Thế An im lặng một lúc không nói câu nào. Nàng nói rất có lý, nhưng cứ cảm thấy có vấn đề thế nào đó, xuất phát từ sự cẩn thận, hắn suy nghĩ một lúc lâu cũng không phát hiện sơ hở gì, mới đáp: “Ừ.”
Tô Đường mừng rỡ. Tìm được cửa hàng rồi, sau này lại có lý do danh chính ngôn thuận để đi ra ngoài nữa. Ha ha, tiền đồ thật tươi sáng!
Đúng lúc này, Tống Thế An lại chợt nhớ tới một vấn đề: “Sao vừa rồi nàng lại đột nhiên hỏi đến Trung thiếu khanh của Đại Lý tự? Hôm nay nàng gặp à?”
Nhìn thấy ánh mắt dò xét của hắn, Tô Đường không khỏi lạnh sống lưng, nhếch môi nói: “Sao thế được, vì khi ở thành Bình, ta có nghe nói trong Đại Lý tự có vị Trung thiếu khanh, cứ cảm thấy hơi kỳ quái. Lúc trước chỉ nghe thấy Tả, Hữu thiếu khanh thôi mà. Không biết sao vừa rồi lại chợt nhớ ra, nghĩ tốt xấu gì chàng cũng làm quan, nên mới hỏi chàng chút thôi…”
Tống Thế An thu mắt lại, nghĩ một chút rồi nói: “Trung thiếu khanh tuy rằng đặt ngang hàng với Tả, Hữu thiếu khanh, nhưng thật ra chỉ là một chức quan nhàn hạ, không có thực quyền gì. Lúc trước, Hoàng thượng thích Dịch Chi, muốn cho hắn một chức quan, nhưng Dịch Chi không có hứng thú với việc làm quan, chỉ muốn phiêu bạt giang hồ. Vì thế, Hoàng thượng mới tạo ra một chức quan xưa nay chưa từng có như vậy. Chức cao, quyền nhỏ, không cần thiết triều, đến tháng lĩnh lương, thoải má tiêu dao, nên mới giữ hắn lại được…”
Tô Đường càng nghe càng kinh ngạc, nàng thật sự quá xem thường vị Triển Dịch Chi này rồi, không ngờ lai lịch lại lớn như vậy, Hoàng thượng còn vì hắn mà tạo ra một chức quan nữa, còn nữa, cái gì mà “thoải mái, tiêu dao”… Có điều —
“Dịch Chi? Hắn tên Dịch Chi à? Hai người rất thân thuộc sao?”
Tống Thế An mấp máy môi, một lúc lâu sau mới phun ra một chữ: “Ừ.”






Như Ý Xấu Xa Châm Ngòi Ly Gián.
Tô Đường vẫn còn đang vểnh tai lên chờ nghe câu sau, nhưng hắn lại không hề nói gì nữa, có lẽ mặt lạnh không muốn tiếp tục đề tài này. Tuy nàng cảm thấy rất có hứng thú với vị tiểu Triển đại nhân kia, nhưng trước mặt người đàn ông của mình mà lại đi hỏi thăm về một người đàn ông khác thì có vẻ cũng không ổn cho lắm. Vì thế, dù muốn mấy đi chăng nữa, thì nàng cũng không hỏi thêm nữa.
Có điều, đêm dài đằng đẵng, không buồn ngủ thì biết làm gì bây giờ?
Tô Đường trở người tới trở người lui, y như rán bánh lật trái lật phải liên tục. Chờ đến khi nàng đã lật đến gần chín rồi, Tống Thế An cũng không chịu được nữa.
“Có phải nàng lại uống nhầm thuốc không thế?” Vất vả lắm Tống Thế An mới có thể kiềm chế cảm giác rục rịch trong người, tĩnh tâm ngủ một giấc, nhưng lại không chịu nổi Tô Đường cứ lăn qua lăn lại giày vò bên cạnh hắn, khiến hắn không khỏi nhíu mày hỏi.
Nghe giọng nói như đang vô cùng tận hưởng dư vị tốt đẹp đó, suýt nữa thì Tống đại tướng quân tức đến hộc máu.
Tô Đường ngó ngoáy chân, nhìn chằm chằm vào mông Tống Thế An, cố gắng kìm xuống cảm giác muốn đạp thêm cái nữa. Tâm trạng sung sướng, nàng lại càng không thấy buồn ngủ nữa. Nhớ đến khuôn mặt âm trầm lúc chiều của hắn, nàng lại nghĩ, đang rảnh rỗi thế này, chi bằng an ủi hỏi thăm hắn một chút, cũng tiện thể hiện phẩm đức tốt đẹp biết dịu dàng chăm sóc của nàng, vì thế, nàng lại chọc chọc vào lưng hắn: “Này mặt lạnh, chàng ngủ chưa?”
Lần này thì Tống Thế An thực sự không nhịn được nữa, ngồi bật dậy định xuống giường — có để cho người ta ngủ không hả?!!!
“Ơ, chàng đi đâu vậy?” Nhìn sắc mặt hắn không tốt, nàng nhỏ giọng hỏi.
Tống Thế An ngẫm nghĩ, lại nằm xuống — hắn mà đi, chỉ e bà nội sẽ lại hỏi han.
Tô Đường bĩu môi nói: “Ta chỉ muốn hỏi là vì sao chiều nay chàng l