Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tác giả: Tô Hành Nhạc

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1342190

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2190 lượt.

ta có một bí mật muốn nói cho cháu biết, cháu có muốn nghe không?”
Tuyên Tử rốt cuộc cũng chỉ là một đứa bé, không khỏi tò mò.
Như Ý nhìn đôi mắt đen láy của Tuyên Tử, khẽ nháy mắt một cái, rồi nhếch miệng cười nói: “Tiểu Tuyên Tử biết mẹ đẻ của mình là ai, nhưng có muốn biết cha đẻ là ai không?”
Nghe nàng ta nói vậy, cơ thể nhỏ bé của Tuyên Tử chấn động.






Tô Đường Giận Dữ Tung Chưởng Mạnh Tay.
Tô Đường đứng nghe bên cạnh mà kinh hãi, muốn ngăn lại cũng không còn kịp nữa.
Khi nàng lao ra khỏi núi giả, Như Ý đã đang hòa nhã dịu dàng nói với Tuyên Tử: “Cháu có biết không? Thật ra cháu không phải là con ruột của tướng quân. Cha ruột của cháu tên là Hàn Anh, là bạn thân của cha cháu bây giờ. Sau này hả, mẹ mới của cháu sinh con ruột cho tướng quân, thì sẽ không thích cháu, không cần cháu nữa! Vì thế ấy mà, cháu không thể để mẹ mới của cháu sinh con ruột của nàng được, cháu phải đuổi nàng đi, như vậy thì tướng quân mới có thể luôn yêu thích…”
Như Ý đang nói như nước chảy mây trôi, đột nhiên phát hiện ra có một bóng râm phủ xuống trước mặt, nàng ta vừa ngẩng đầu, đã thấy ngay Tô Đường xanh mét mặt đứng trước mặt mình. Rồi sau đó, một tiếng ‘bốp’ giòn giã vang lên, Như Ý vừa đau nhức lại vừa hoa mắt, chờ đến khi đứng vững lại được, tay phải nàng ta đưa lên ôm lấy hai má sưng vù, mở to đôi mắt như nước hồ thu, mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
“Cô đánh ta?” Nàng ta trầm giọng nói: “Cô lại dám đánh ta?”
Tô Đường nghẹn lời.
Tuyên Tử nhìn hết tất cả, cũng hiểu hết mọi chuyện, lệ rơi đầy mắt, ánh mắt đầy bi thương, tuyệt vọng, toàn thân run lên, nhưng từ đầu đến cuối vẫn mím môi im lặng, không chịu khóc to lên, chỉ lùi lại từng bước một.
Tô Đường sốt ruột, bước vội tới muốn kéo thằng bé lại, nhưng Tuyên Tử lại lùi nhanh hơn né tránh.
Như Ý thấy thế, khóe miệng nhếch lên cười đắc ý, muốn đưa tay ra ngăn Tuyên Tử lại thì thằng bé lại tránh mình như nhìn thấy rắn rết, hơn nữa, mặt còn đầy vẻ chán ghét. Như Ý cuống lên, chợt nhận ra tình hình không như nàng ta dự tính. Nàng ta vốn muốn mượn sức Tuyên Tử, nhưng hiện giờ sao lại thành thế này? Nàng ta vội bước tới muốn đuổi theo, thì Tuyên Tử càng lùi nhanh hơn.
Sau lưng Tuyên Tử, là hồ Lung Trạch lấp lánh sáng, đẹp vô cùng.
Thấy thằng bé lùi đến sát hồ rồi còn không phát hiện ra, Tô Đường quá sợ hãi: “Tuyên Tử, đừng lùi về sau nữa!!!”
Tuyên Tử kinh hãi, quay lại nhìn theo bản năng, bàn chân đang đạp lên tảng đá lại trượt đi một cái, cả cơ thể cứ vậy mà ngã xuống hồ.
“Ùm” một tiếng vang lên, nước bắn cao lên không trung, mọi người đang đứng đây đều biến sắc.
“Tuyên Tử!” Tô Đường và Như Họa đồng thanh kêu lên, đồng thời lao đến bên hồ.
“Tiểu thiếu gia!” Phù Dung và Thược Dược thấy vậy cũng hét lên kinh hãi.
Ngay sau đó, lại hai tiếng ‘ùm’ nữa vang lên, Tô Đường và Như Họa lại không hẹn mà cùng nhảy xuống nước, bơi tới cứu Tuyên Tử.
“Tiểu thư!”
“Thiếu phu nhân!”
“Cô nương!”
“Như Họa!”
Mọi người trên bờ loạn hết cả lên.
Tuyên Tử còn nhỏ, sức yếu, vừa ngã xuống cũng đã sắp ngất xỉu, chỉ quẫy đạp vài cái đã không còn cử động được nữa rồi chìm dần chìm dần xuống. Hồ không rộng, nhưng rất sâu, dần dần đã không còn nhìn thấy đầu Tuyên Tử đâu nữa. Tô Đường đạp nước tới bên cạnh thằng bé, nâng thằng bé lên, Như Họa ở bên kia cũng lao nhanh tới, nâng thằng bé cùng nàng. Thược Dược và Hỉ Thước vội vàng kéo Tuyên Tử lên. Nhìn sắc mặt trắng bệch rồi ngất xỉu của Tuyên Tử, Thược Dược cũng không để ý gì nữa, vội cởi áo khoác ngoài của mình ra phủ thêm cho thằng bé.
Có điều, kéo đứa bé thì dễ, nhưng kéo hai người lớn kia thì lại không dễ dàng gì. Đám người Như Ý đã sợ đến choáng váng, đứng ngây ra như phỗng, luống cuống chân tay, còn phía bên Tô Đường lại chỉ có ba bốn nha hoàn mười bốn mười lăm tuổi, cũng chẳng được bao nhiêu sức lực.
Hỉ Thước tức giận, quay về phía mấy người Như Ý, quát lên giận dữ: “Các người chết hết cả rồi à? Còn không mau tới đây giúp chúng ta?”
Lúc này mọi người mới giật mình vội vàng chạy đến. Có điều, lắm thầy nhiều ma, người còn chưa kéo lên được, ngược lại còn làm loạn hơn lên, thậm chí Như Thi còn bị chen đẩy cả xuống hồ, vì thế, tình hình càng loạn thêm.
Thược Dược thấy thế, vội nói với một nha hoàn ngây ngô ở đó: “Còn không mau đi gọi người tới đây.”
Hồ sâu, bên ven hồ lại ẩm ướt, trơn, nước lạnh, vừa rồi vùng vẫy cũng tốn không ít sức lực, khả năng bơi lội của Tô Đường chỉ tầm thường, cho nên thêm một lúc nữa nàng cũng bắt đầu không chịu nổi. Bụng dưới đột nhiên đau nhói, sau đó có cái gì đó đang trào ra, khiến nàng trắng bệch mặt mũi, biết ngay là quỳ thủy đến.
Đang lúc tay chân nàng nhũn ra, người có dấu hiệu chìm dần xuống, thì đột nhiên phát hiện ra thân thể mình được nâng lên, Tô Đường quay sang nhìn, thấy Như Họa đang kéo tay nàng, cùng bơi lên trên. Nhưng vừa yên ổn không được bao lâu, thì Như Thi bên kia lại ngã xuống cũng kéo mọi người xuống theo.
Khi mọi người ở đây còn đang luống cu


Pair of Vintage Old School Fru