Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tác giả: Tô Hành Nhạc

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1342204

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2204 lượt.

dụ như mượn người của hắn… Tuy lúc ấy nàng đều dùng vẻ mặt chí công vô tư đường đường chính chính để nói, còn thành thật khiến cho người ta hoàn toàn đồng tình, nhưng sau đó nghĩ lại, thì rõ ràng đều là có tính toán riêng!
Hắn từng gặp biết bao nhiêu kẻ địch, nhưng chưa có ai giảo hoạt như người phụ nữ này!
Tống Thế An giữ vững cảnh giới, muốn tỉnh táo để nhìn xem nàng còn có thể tính toán những gì!
Tô Đường hồn nhiên không phát hiện ra, chỉ nói với ngón tay: “Hôm nay ấy mà… chàng cũng nghe thấy rồi ấy… Trần Lê người ta… cũng không nhìn trúng chàng…” Thấy mặt Tống Thế An sa sầm xuống, nàng lại vội vàng nói tiếp: “Ôi dào, ta cũng thấy hơi quá đáng, dù sao chàng cũng là Đại tướng quân mà, tuy không phải là ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng gì, nhưng ít ra cũng ra hình ra dáng…”
Hay thật!!! Tống Thế An lại nhớ ngay tới cái câu “mặt người dạ thú” với “ra vẻ nghiêm túc đàng hoàng”!
“Chàng nghĩ mà xem, dù nàng ấy có suy nghĩ như vậy, nhưng cứ để trong lòng là được rồi, nói ra làm gì chứ…”
“…” Hóa ra chỉ cần không nói ra, còn thầm nghĩ thì vẫn được à?! Tống Thế An hừ mạnh một tiếng.
Tô Đường vội cười cầu hòa: “Có điều ấy mà, nếu nàng ấy đã nói ra rồi, thì không phải chúng ta cũng nên quan tâm một chút tâm tư tình cảm của người ta sao? Hay là, chàng sủng hạnh nàng ấy đi, cho nàng ấy một danh phận. Nếu không, cứ giữ tình trạng lập lờ thế này, trong lòng nàng ấy cũng không thoải mái, thà rằng thẳng tay biến nàng ấy thành người của chàng đi, nàng ấy cũng sẽ chấp nhận chàng thôi, không phải sao?”
Tống Thế An nheo mắt, sắc mặt rất phức tạp, nhìn nàng một lúc lâu đến mức khiến Tô Đường cảm thấy mất tự nhiên, mới chậm rãi nói: “Biến thành người của ta, thì sẽ chấp nhận ta sao?”
“Đúng thế!” Tô Đường gật đầu liên tục: “Hiện giờ trái tim nàng ấy không thuộc về ai, nên mới nghĩ này nghĩ nọ, nếu thực sự thành người của chàng rồi, đương nhiên sẽ an phận thôi! Nếu không, để đến một ngày nào đó, nàng ấy lại lầm đường lỡ bước thì chết, chàng không ngại đội nón xanh, chứ ta còn ngại không muốn nhìn ấy!”
Tống Thế An không thèm để ý đến vế sau vừa nói vừa ba hoa của nàng, chỉ trầm giọng hỏi lại: “Vậy vì sao nàng đã là người của ta rồi, mà vẫn không chịu chấp nhận ta?”
“Hả…” Tô Đường chớp chớp mắt, không đáp, vì sao tự dưng nàng lại có cảm giác tự bê đá đập vào chân mình vậy nhỉ? Một lúc lâu sau, nàng mới rặn ra một câu: “Vì ta cũng có ước vọng riêng!”
“Lưỡng tình tương duyệt sao?” Tống Thế An hỏi rất nghiêm túc.
Tô Đường lườm hắn một cái, tình hình đêm nay có vẻ hơi kỳ quái nhỉ? Ngủ thôi ngủ thôi, mau ngủ thôi!
“Cũng muộn rồi, mau ngủ đi thôi, a ha ha ha.” Nàng cười gượng gạo rồi vội vàng quay lưng về phía hắn.
Nhưng rõ ràng Tống Thế An không định rút binh dễ dàng như vậy, hắn hơi dùng sức, xoay cái eo nhỏ xinh của Tô Đường, để nàng đối mặt với mình: “Nàng đã muốn lưỡng tình tương duyệt, vì sao còn muốn ta sủng hạnh người con gái khác?”
Đôi con ngươi của người đàn ông ấy đen láy mà kiên định, giọng nói bình thản mà chân thành, sắc mặt nghiêm túc mà… à… hơi đen lại… Tô Đường bị hắn nhìn chằm chằm đến mức suýt quên cả hô hấp, chỉ cảm thấy trái tim mình cứ đập loạn lên từng nhịp thình thịch thình thịch.
Nàng… không kịp hiểu ra sao cả…
“À… chuyện đó… lưỡng tình tương duyệt cái gì chứ, ta chỉ thuận miệng nói bừa thôi…” Tô Đường càng nói càng bất an, vì sắc mặt Tống Thế An càng lúc càng tệ.
Tống Thế An không kiềm chế được nữa, lật người đặt nàng ở bên dưới thân mình: “Vậy rốt cuộc nàng muốn gì?!”
Tô Đường càng luống cuống hơn: “Này này này, chàng định làm gì thế? Thời điểm đặc biệt không thể làm bậy được nhé!”
Tống Thế An suýt nữa thì úp cả mặt xuống giường, hắn hoàn toàn không có suy nghĩ này trong đầu, có điều, bị nàng nhắc đến như vậy, cảm nhận được hương thơm ngọt ngào bên dưới thân mình, thứ gì đó cũng thật sự muốn — ngóc đầu dậy…
Có điều… mười ngày nửa tháng… mười ngày nửa tháng… mặt Tống Thế An đầy vẻ ai oán!
Thôi được rồi, tạm nhịn nửa tháng đi vậy!
Chờ đến khi Tống Thế An quay người ngủ, một lúc lâu sau, trái tim đang rối loạn của Tô Đường mới dần trở lại bình thường. Xâu chuỗi hết mọi chuyện vừa rồi vào, nàng không khỏi kỳ quái — mặt lạnh nói như vậy, có phải là muốn nói rằng hắn sẵn lòng lưỡng tình tương duyệt với mình không? Nhìn biểu hiện gần đây của hắn, quả thật hình như cũng có ý đó, ít nhất cũng không lạnh lùng cứng đầu như lúc trước nữa…
Nhưng mà… nhưng mà… thực sự thì hôm nay khi nói hắn đến sủng hạnh Trần Lê cũng chỉ là muốn thử thôi! Nàng vốn chỉ muốn xem phản ứng của mặt lạnh thế nào, có phải giống như lời Trần Lê nói, rằng hắn chỉ tốt với một mình nàng hay không thôi! Nhưng vì sao càng lúc lại càng không khống chế được nữa?! Tuy mặt lạnh cũng thể hiện ra hắn không muốn sủng hạnh Trần Lê đúng như mình mong muốn, nhưng cục diện này lại hoàn toàn không nằm trong lòng bàn tay nàng! Rõ ràng nàng là phe gây chiến, vậy mà bị đối phương ép hỏi đến mức hỗn loạn không ra làm sao, phải hoảng hốt tháo chạy. Thật đúng là… thật đúng là… vô cùng mấ