Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tác giả: Tô Hành Nhạc

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1342206

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2206 lượt.

cơm, cũng không đi cùng nha hoàn, chỉ đi một mình lả lướt thướt tha trên hành lang. Ở hai bên hành lang, hoa nở rực rỡ, ánh mặt trời lấp lánh, cảnh sắc này, nhìn rất tươi đẹp.
Nhìn Trần Lê, Tô Đường cảm thấy tuy nàng ấy không xinh đẹp như ba mỹ nhân còn lại, nhưng lại khiến cho người khác có cảm giác rất tinh khôi, sạch sẽ.
“Cô tìm ta à?” Tô Đường không lòng vòng nhiều, hỏi thẳng nàng ấy.
“Vâng.” Trần Lê khẽ gật đầu: “Vừa rồi ta có làm mấy món ăn vặt, nên mang tới cho ngài.”
Tô Đường nhướng mày, chà, vô duyên vô cớ lại đưa đồ ăn cho nàng làm gì? Nghĩ vậy nhưng cũng không tiện từ chối, đành phải mời nàng ấy vào phòng.
Trần Lê không ngờ Tống Thế An cũng ở trong phòng, vừa nhìn thấy hắn, nàng ấy bỗng hơi mất tự nhiên, vội tránh sang một bên, cúi đầu nói: “Tướng quân.”
Nhìn thấy dáng vẻ của nàng ấy thanh tú nhẹ nhàng, Tống Thế An thầm nghi hoặc — đây là ai? Bình thường hắn cũng chưa từng gặp!
Tô Đường thấy hắn có vẻ nghi hoặc, liền lườm một cái: “Đây là Như Họa cô nương ở Tây Uyển, đã cứu Tuyên Tử đấy! À, tên cũ của nàng ấy là Trần Lê!”
Tống Thế An khẽ gật đầu, thoáng có chút ấn tượng.
Hai người đi tới bên bàn, Trần Lê mở nắp hộp ra, mấy món điểm tâm xinh xắn lập tức xuất hiện, mùi thơm bay vào mũi, mùi hương này không chỉ là mùi thơm ngọt của điểm tâm, mà còn thoáng có mùi hương hoa cỏ, thậm chí còn cả mùi thảo dược nữa.
Tô Đường không cầm lòng được, liền cầm một miếng ăn thử. Vừa vào miệng, miếng bánh đã lập tức hòa tan, vị ngọt dịu lan tràn, y như dòng suối mát len lỏi trong khoang miệng.
“Chà! Ăn ngon thật!” Tô Đường kinh ngạc: “Cái này làm bằng gì vậy? Này, mặt… à quên, tướng công, mau lại đây nếm thử xem này!”
Tống Thế An thấy nàng vừa mở miệng là gọi ‘mặt lạnh’ khiến hắn vô cùng xấu hổ. Có điều, tuy hắn đói thật, nhưng cũng không ăn mấy thứ dành cho phụ nữ với trẻ con này, liền nói câu “Cáo từ” rồi đi thẳng ra ngoài.
Trước đồ ăn ngon, Tô Đường cũng không rảnh đáp lại hắn, chỉ kéo Trần Lê hỏi: “Mấy món này đều do cô làm sao?”
“Vâng.” Thấy nàng không bận tâm vai vế mà kéo tay mình, Trần Lê khẽ cười: “Chỉ là múa rìu qua mắt thợ thôi ạ.”
“Đâu có! Cô làm ăn ngon hơn nhiều mà. Nhưng cô dùng nguyên liệu gì để làm vậy? Ta ăn cũng chưa nhận ra, vị thanh mát này là gì nhỉ?”
“Là cốt bạc hà ạ. Giã lấy nước lá bạc hà tươi, trộn với mật ong rồi trộn với bột chín, viên tròn lại là xong, có thể thanh nhiệt, nhẹ đầu.”
“Vậy cái kia?” Tô Đường lại cầm một miếng bánh vuông màu trắng có hạch đào và nho khô bên trên lên, hỏi.
“Đây là bánh Phục linh. Phơi khô phục linh, bào ra thành bột rồi trộn với bột mì, hấp chín lên, có thể làm mát gan bổ thận, an thần.”
“…”
“…”
Tô Đường hỏi từng cái một, Trần Lê đều nói hết tên gọi, cách làm và công dụng ra, khiến nàng trợn mắt há hốc mồm, cảm giác như gặp được cao nhân. Trước đây nàng chỉ làm đủ các loại điểm tâm với mùi vị khác nhau, nhưng lại chưa từng nghĩ đến việc thêm thảo dược gì đó vào, hôm nay ăn thử mới thấy hai thứ lại có thể hòa hợp với nhau, còn rất ngon nữa, làm cho nàng cảm thấy mình đúng là tài hèn sức mọn.
Chỉ là hai chữ “điểm tâm” nhưng lại thiên biến vạn hóa, quả là một môn học cao thâm.
Đang lúc tấm tắc, Tô Đường lại chợt nhớ ra, hỏi: “Cô tới, không chỉ đơn giản là đưa đồ ăn cho ta phải không?”
Trần Lê ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Tô Đường, một lúc lâu sau mới nói: “Khẩn cầu thiếu phu nhân cử ta đến tiệm điểm tâm!”
Tô Đường ngẩn người, nếu không phải vì ánh mắt Trần Lê quá kiên định, thì nàng còn cho rằng mình nghe lầm. Đám hạ nhân sang tiệm điểm tâm làm tiểu nhị còn được, chứ dù gì nàng ấy cũng xuất thân từ tú nữ, thân phận này nọ cũng không thể đánh đồng với nha hoàn được, nàng ấy đòi ra tiệm điểm tâm là sao?
Thấy nàng không đồng ý, Trần Lê lại nói tiếp: “Trước đây ta có theo bà ngoại học nghề y, cũng học làm điểm tâm với mẫu thân, đột nhiên có một ngày nghĩ tới chuyện dung hợp hai người vào, làm ra mấy món mời bà ngoại và mẫu thân dùng thử, hai người đều rất thích. Bà ngoại ta còn có ý muốn mở tiệm điểm tâm, nhưng sau đó vì trong cung tuyển tú nên không thể làm được. Sau khi vào cung, Trần Lê cũng nghĩ đến việc làm một vài món cho cung nhân thưởng thức, những dù sao cũng không tiện như trước, nên đành bỏ cuộc. Rồi tới phủ tướng quân này, từng ngày từng ngày trôi qua cũng rất tẻ nhạt, không có cơ hội thể hiện nữa, cảm thấy rất đáng tiếc. Hôm nay vừa nghe thấy chuyện phu nhân mở tiệm điểm tâm, Trần Lê bất tài, cả gan đến tự đề cử mình.”
Nghe nàng ấy trịnh trọng nói xong mấy câu này, Tô Đường thấy tiểu cô nương này đúng là khác hẳn với người thường, thật sự cũng có phần giống mình, có điều…
Tô Đường nheo mắt cười: “Tiệm điểm tâm là do tiểu nhị cũ của ta mở, không phải của ta.”
Trần Lê nghe thấy vậy, không nói gì, chỉ khẽ cười, đôi con ngươi trong veo như có ý muốn nói ‘ta đã hiểu hết rồi’ vậy.
Ánh mắt nàng ấy khiến Tô Đường cảm thấy mất tự nhiên, cười nói: “Chuyện đó… cô nhận ra sao?”
Trần Lê cười tươi.
“Sao cô biết?” Tô Đường tò mò hỏi.
Trần Lê nghĩ một chút rồi đáp: “L