Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1342219
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2219 lượt.
u chân lại không dám cử động nữa. Ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt Tống Thế An mơ màng, hai má đỏ hồng, lại thầm nhớ lại độ cứng vừa rồi của vật kia, không khỏi hít sâu một hơi, lập tức công kích, lạnh lùng nói: “Không phải chàng lại uống nhầm thuốc chứ?”
Không phải chàng lại uống nhầm thuốc chứ…
Không phải chàng… lại… uống nhầm thuốc chứ…
Cứ làm như chỉ có lúc hắn uống nhầm thuốc thì mới cứng được ấy!!!
Tống Thế An nhìn trời không biết nói gì.
Cảm thấy cô nàng kia đang lẳng lặng tránh né, bàn tay to của Tống Thế An quơ một cái, lại kéo nàng vào lòng.
“Này này này này, chẳng lẽ chàng lại muốn húc ta đấy à?” Mặt Tô Đường biến sắc.
Tống Thế An nhớ tới heo mẹ, phía dưới xìu xuống.
Tô Đường nói tiếp: “Lần trước đã nói rồi, hai bên không thiếu nợ nhau, ai cho chàng nuốt lời?!”
Ta đã đồng ý rồi sao? Tống Thế An nhướng mày.
Tô Đường cũng nhớ ra, hình như lần đó cái mặt lạnh này hoàn toàn không ý kiến gì thì phải!!! A a a a a a!!!
Tống Thế An nheo mắt: “Lần trước nàng nói, đều theo nhu cầu phải không?”
Tô Đường cảm giác người đàn ông này càng lúc càng mập mờ, không dám động đậy, mặt nhăn nhó nói: “Nhưng chàng không cần mà!”
“Ta cần!” Tống Thế An bày tỏ xong ý nguyện một cách ngắn gọn súc tích, sau đó lật người đè lên.
Trong đầu Tô Đường chợt lóe lên, đưa tay đẩy ngực hắn: “Nhưng mà… nhưng mà… nguyệt sự của ta chưa hết!”
Tống Thế An suýt nữa thì thua luôn, bên dưới lại xìu xuống chút nữa: “Không phải nàng nói mười ngày nửa tháng sao?”
Tô Đường vội gật đầu, bày ra vẻ mặt vô tội: “Thì vốn là mười ngày nửa tháng, nhưng không biết lần này làm sao lại kéo dài thế này…”
“Vậy còn phải bao lâu nữa?” Tống Thế An chống người lên, hỏi.
“À… cũng không nói chính xác được, nếu nó cao hứng thì có khi chỉ hai ba ngày thôi, nếu nó mất hứng, chưa biết chừng còn phải chờ bảy tám mươi ngày nữa…”
Nhìn ánh mắt lóe sáng của nàng, Tống Thế An thầm nghĩ, một tháng chảy máu mất hơn hai mươi ngày mà nàng còn chịu nổi sao? Nghĩ vậy, hắn quyết định lần tay xuống tìm hiểu cho đến cùng.
Tô Đường thấy vậy hoảng hốt giữ bàn tay đang di chuyển xuống dưới của hắn: “Không được sờ lung tung! Không được sờ lung tung!”
Bàn tay đàn ông ấm áp mạnh mẽ, Tô Đường vừa nắm lấy, dòng nước ấm lại lan tràn khắp cơ thể, cảm nhận được hơi thở của hắn, Tô Đường chỉ cảm thấy hô hấp hơi khó khăn, mà người cũng như nhũn ra. Nhận ra sự biến đổi của bản thân mình, Tô Đường thoáng nóng mặt, tim đập mạnh, những hình ảnh lần trước lại hiện lên trong đầu khiến nàng càng thêm khó kìm nén.
Tay Tống Thế An bị nàng cầm lấy, toàn thân đều bị kiềm hãm, nhìn người phụ nữ bên dưới mình hơi trề môi ra, trong lòng rung động liền cúi đầu hôn nàng, đầu tiên là chạm nhẽ, sau đó lại cảm thấy không đủ, liền ngậm lấy.
Tuy Tô Đường hơi động tình, nhưng vẫn còn không được thoải mái nên nghiêng đầu trốn tránh, tay vẫn không ngừng chống cự. Tống Thế An không làm cách nào để đạt được, mặt đầy vẻ dục cầu bất mãn. Cuối cùng, hắn giữ luôn lấy đầu nàng không cho nàng động đậy lung tung nữa.
Thấy hành vi càng lúc càng càn quấy của hắn, Tô Đường vừa né tránh vừa hồ: “Xong rồi, xong rồi, nhất định là chàng lại uống nhầm thuốc rồi!”
Nghe nàng lải nhải như thế, Tống Thế An không kìm được: “Không uống thuốc cũng làm được!”
“Thật sao?” Tô Đường vẫn còn dây dưa.
Tống Thế An không muốn trả lời nàng nữa, cúi đầu tiếp tục hôn môi nàng, một tay lần từ lưng nàng tới bên hông. Nơi đó vẫn luôn là nơi nhạy cảm của nàng, mỗi lần vừa chạm vào đây, nàng sẽ cong người lên, khẽ rên rỉ, mà lần này đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Thấy nàng khẽ nhíu mày, Tống Thế An liền thừa dịp nàng đang mơ màng người mềm nhũn ra không còn sức lực, liền đưa lưỡi tới tách môi nàng ra, xông thẳng vào rồi công thành chiếm đất, tay kia cũng ôm lên nơi mềm mại đầy đặn mà hắn vẫn luôn mê muội kia.
Bàn tay to ôm trọn lấy bầu ngực, cảm giác thỏa mãn nhất thời tràn ngập trong tim, Tô Đường không kìm được khẽ rên lên. Ngực bị vuốt ve, ấn, bóp không ngừng, hai quả hồng môi còn thường bị ngón tay khiêu khích, khoái cảm lập tức dồn dập ùa tới. Tô Đường cảm thấy toàn thân như bốc lửa, cơ thể dần biến thành nước, nàng vẫn muốn đẩy ra, nhưng lại bị hắn chế ngự cả hai tay không nhúc nhích được, hai chân đạp loạn lên cũng bị cơ thể hắn chặn lấy.
Tô Đường thở hổn hển, toàn thân như tê dại, cũng rất bi thương nhận ra rằng: hiện giờ, nàng cũng có nhu cầu…
Trong lúc ý loạn tình mê, quần áo bị lột ra hết, Tống Thế An cũng dần đẩy hai chân đang khép chặt của nàng…
Xâm Nhập Vào Đường Mòn Sâu Thẳm.
Khi Tô Đường cảm giác được quần áo bị cởi hết, hai chân lạnh như băng khiến nàng thoáng tỉnh táo một chút, nhớ đến chuyện túng quẫn đêm đó ở nhà mẹ đẻ muốn lật người vùng lên không thành công, sinh lực không khỏi bùng lên.
Nàng ngăn động tác muốn đi vào của người nào đó lại, nghiêm mặt nói: “Để ta tới!” Nói xong, nàng đưa tay đẩy hắn nằm xuống, xoay người ngồi lên.
Khóe miệng Tống Thế An khẽ mỉm