Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342337
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2337 lượt.
nghe thấy Diệp Chiêu bị chém thương ở lưng, trúng thương ngã xuống, cả người cô như điên lên, nếu không bị ngăn cản, suýt chút nữa đã lao ra chiến trường, kề vai sát cánh cùng Diệp Chiêu. Nhưng cô biết Diệp Chiêu không thích như thế, thân gái dặm trường ra chiến trường tàn khốc, thế chẳng phải là không ra thể thống gì sao? Cô nhất định phải kiên cường, chỉ lén bảo người lấy chiếc khăn lụa tốt nhất gói thuốc dưỡng thương và lá bùa bình an đem đi, ở góc chiếc khăn còn thêu dòng chữ “Nhất phương cẩm mạt dữ quân tri, hoành dã ti lai thụ dã ti”, thể hiện tâm ý của mình. Cũng mong cô ấy biết ở hậu phương vẫn có người đang mong nhớ tới, phải cẩn thận bản thân. Diệp Chiêu sau khi nhận được, trả lời bằng một mảnh giấy, viết rằng: “Tôi không sao, khăn rất đẹp, cảm ơn”. Cô ôm lấy mảnh giấy, vui mừng đến nỗi bảy tám ngày không ngủ được.
Chiến cục tạm ổn, đại thúc thúc biết tâm ý của cô, thấy cô con gái giỏi nhất của Liễu gia cũng xứng đáng với đại tướng quân, bèn làm chủ muốn cô và Diệp Chiêu đính hôn, cô vốn dĩ tưởng ước nguyện đã trở thành hiện thực. Không ngờ, không lâu sau, đại thúc thúc liền thay đổi ý định, để đại thúc mẫu chọn cho cô ấy một phu quân ở trong anh hùng tuấn kiệt tại địa phương.
Cô không chịu.
Đại thúc mẫu ấp úng khuyên cô: “Chiến sự không biết lúc nào kết thúc, e là để con thành bà già mất, hay là lấy người khác đi”.
Cô cương quyết nói: “Bất luận bao lâu con cũng đợi!”.
Đại thúc thúc lắp ba lắp bắp nói: “Hơn nữa tướng sĩ không biết sống chết thế nào, ai biết sau này sẽ thế nào chứ, hơn nữa cô ấy… cô ấy không phải là người chồng xứng đáng”.
Cô chỉ lên trời thề: “Liễu Tích Âm sống là người nhà họ Diệp, chết là ma nhà họ Diệp. Cô ấy sống, con lấy! Cô ấy bị thương, con hầu hạ! Cô ấy chết, con nguyện một đời làm quả phụ!”.
Thúc thúc và thúc mẫu khuyên hết lời hết nhẽ, cuối cùng đều bất lực bỏ đi.
Trong sân hoa lê nở rồi tàn, tàn rồi lại nở, hoa nở hoa tàn.
Người con gái bé bỏng đã trở thành một thiếu nữ.
Cô vẫn ngoan cố tin tưởng, đợi ngày chiến tranh kết thúc, người chồng của cô sẽ trở về từ chiến trường. Cưỡi bạch mã, bốn vó đạp tuyết, chạy nhanh như gió, đến trước cửa nhà cô, dừng ngựa dưới cây hoa đào, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, nở một nụ cười rạng rỡ nhất nói: “Ta về rồi đây”. Sau đó lấy kiệu hoa, kèn trống réo rắt, rước cô ấy về nhà, từ đó sống bên nhau mãi mãi, không bao giờ rời xa.
Ngày nào cô cũng nhìn về phương Bắc, đợi chờ mòn mỏi, mong ngóng mòn mỏi.
Đợi hết tháng này đến tháng khác, ngóng hết năm này đến năm khác.
Chỉ đợi chờ.
Chỉ một câu nói đùa mà lỡ mất cả đời người.
Lời đồn bốn phía
Diệp Chiêu rất thích em họ, huống hồ đằng sau em họ còn có tình cảm với cữu cữu.
Tuy cô ấy rất phẫn nộ với việc em họ bày mưu hãm hại phu quân của mình, cũng chỉ là muốn trách mắng cô ấy nghiêm khắc, sau đó đóng gói trả về Mạc Bắc để có thời gian nghĩ lại.
Không ngờ, những việc trước đây lại được khơi lại.
Người sai không phải là em họ, mà là bản thân mình tuổi trẻ hoang đường, hứa hẹn lung tung.
Dương Thị là người biết quan sát tình hình, dẫn đầu chỉ huy, bảo người đưa lên ghế ngồi, lại mắng bọn nha đầu: “Đều là chân tay lóng ngóng, nuôi bọn ngươi là một lũ vô dụng!”. My Nương lại lo lắng hỏi Quận Vương: “Quận Vương, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao người vừa hét vừa hò tướng quân, có phải là tướng quân không cho người lấy em họ hả?”.
Tay của Hạ Ngọc Cẩn bị cọ xát xuống đất, đang đau đến phát hoảng lên, lại còn nghe thấy My Nương nói lời không phải, bỗng chốc thấy bốc hỏa lên đầu. Nếu không phải vì thương hoa tiếc ngọc quen rồi thì nhất định phải cho cái đồ này một trận mới được. Nhưng mỹ nhân tuyệt sắc vì quyến rũ vợ của cậu ta, bàn mưu tính kế làm cái việc xấu hổ là làm thiếp của cậu ta, đánh chết cũng không thể nói ra được. Vì thế cậu ta hít sâu vài hơi, bình ổn lại tâm trạng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Em họ ta không lấy! Diệp Chiêu cái đồ vợ xấu xa đáng chết! Cũng nên bỏ luôn!”.
Diệp Chiêu biết cậu ta tức giận, vội vàng để em họ lại, đuổi theo từ trong sân. Thấy chồng ngã bị thương, lập tức chạy lên để hỏi han. Đáng tiếc là khuôn mặt của cô ấy lạnh lùng, tính tình cũng khá nghiêm túc, rất khó tỏ vẻ dịu dàng. Lại thêm trong lòng lo lắng, những lời nói ra càng đơn giản mạnh mẽ, cứ cứng nhắc như đá vậy, ngữ điệu không giống như đang an ủi người khác, mà lại giống như tức giận vậy.
Liễu Tích Âm cũng bước ra, nhè nhẹ tựa vào cửa, chỉ để lộ ra khuôn mặt buồn bã, mắt đỏ hoe, trên mặt đầy vệt nước mắt, nhút nhát nhìn Diệp Chiêu an ủi Hạ Ngọc Cẩn, định nói nhưng thôi, giống như một người vợ lẽ chịu nỗi ấm ức lớn nhưng không dám nói ra vậy.
Mọi người nhìn thấy biểu hiện của ba người như thế, bỗng chốc hiểu ra.
Nhất định là Nam Bình Quận Vương và tiểu thư tâm đầu ý hợp, muốn lấy về làm thiếp, nhưng Diệp tướng quân phẫn nộ tức giận, nghiêm lệnh ngăn cấm hồ ly tinh vào nhà. Thế nên hai người cãi nhau to, không chịu nổi bỏ đi. Quận Vương không lấy được mỹ nhân,