Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342318

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2318 lượt.

lâu, mới hiểu đã xảy ra chuyện gì. Cô rụt nhanh tay lại như động phải thanh sắt nóng vậy, từ chối nhận lấy, hai mắt đỏ hoe, rưng rưng hỏi: “Em tình nguyện làm người có vị trí thấp kém, tuyệt đối không tranh sủng đoạt ái, tại sao đến cả một vị trí nhỏ nhoi cũng không cho em chứ?”.
Diệp Chiêu nói: “Chị tuyệt đối không thể để em sống thân phận nhỏ nhoi ở hậu viện được”.
Liễu Tích Âm nói: “Đó là em tình nguyện!”.
Diệp Chiêu ngăn lời giải thích của cô ta lại, tiếp tục nói: “Em họ của chị là phượng hoàng bay vút trời xanh, là chim ưng sát cánh trên đại mạc, có tinh thần tự hào tự tôn, không bao giờ thỏa hiệp, không bao giờ cúi đầu. Không phải là người con gái giở thủ đoạn tranh giành sủng ái, đấu đá ghen tuông ở hậu viện! Em không thể tự rẻ rúng giá trị của bản thân mình, nhường nhịn để lo đại cục, cuộc sống như thế, chị không thể chịu được, em cũng không chịu được. Hạ Ngọc Cẩn cũng không chịu được, nỗi đau âm ỉ không bằng nỗi đau một lần, không bằng thôi luôn cho xong”.
Liễu Tích Âm lắc đầu: “Chị nói dối!”.
Diệp Chiêu nói: “Đúng vậy, nếu chị là nam, chị nhất định sẽ lấy em, nếu Mạc Bắc không bị phá thành, chị cũng có thể sẽ lấy em. Nhưng sự việc đã xảy ra rồi, chỉ có kết quả, không có nếu như”.
Liễu Tích Âm gần như vò nát góc áo, khóc nói: “Chị vốn dĩ có thể không nói, chỉ cần lấy em, rồi đi xin một đứa con, ai có thể nhìn ra chị là con gái chứ?”.
Diệp Chiêu chậm rãi lắc đầu: “Chị đóng giả làm con trai, trên lừa Hoàng thượng, là bất trung. Chị cãi lại bố mẹ, đánh nhau với huynh trưởng, là bất hiếu. Chị hoành hành bá đạo, giết người như điên, là bất nhân. Chị hành động lung tung, làm mất lòng bạn bè, là bất nghĩa! Một thứ bất trung bất hiếu bất nhân bất nghĩa như thế, chưa từng cố gắng sửa đổi, lại còn muốn sai lại thêm sai, có thể giấu thiên hạ cả đời sao?!”.
Liễu Tích Âm gào lên: “Rõ ràng chị yêu Hạ Ngọc Cẩn! Vì thế mới không cần em nữa!”.
Diệp Chiêu do dự một lúc, nặng nề nói: “Đúng vậy”.
Liễu Tích Âm khóc hỏi: “Tại sao? Rõ ràng là em yêu chị hơn anh ta! Rõ ràng là em bỏ ra nhiều hơn anh ta! Rõ ràng là chị không phải không thích em! Có phải là vì em là con gái… Vì thế tất cả những gì bỏ ra đều không có tác dụng?”.
Việc tàn nhẫn nhất trong tình yêu là cô một lòng một dạ với một người trong bao nhiêu năm như thế, bỏ ra công sức bao nhiêu năm, đợi chờ bao nhiêu năm, tưởng ván đã đóng thuyền, nhưng lại bị một người chỉ dùng một ánh mắt, dùng một nụ cười, ung dung cướp đi trái tim của người mà cô ấy yêu thương.
Lãnh địa rơi vào tay kẻ thù nhanh quá, khiến người ta không hề phòng bị, không kịp trở tay.
Người mà cô yêu, lại ngây thơ như thế, lại trong sáng thế, thậm chí còn không biết đang xảy ra chuyện gì.
Cô có vùng vẫy thế nào, thỏa hiệp thế nào, cầu khẩn thế nào cũng đều vô ích.
Chỉ có thể mở mắt to nhìn cô ấy hạnh phúc nắm tay người khác, sống đến đầu bạc răng long, chỉ có cô khóc lóc mãi.
Liễu Tích Âm chỉ hận một điều không thể khóc mù hai mắt, để không phải nhìn thấy cảnh tượng trước mắt nữa.
“Không”. Diệp Chiêu lấy chiếc khăn tay đang cầm giúp cô ấy lau nước mắt, nhẹ nhàng nói: “Không phải lần đầu tiên chị nhìn thấy anh ta, chị đã biết anh ta từ rất lâu, rất lâu, thích anh ta, chỉ là không ngờ sẽ được gả cho anh ta”.
Liễu Tích Âm lắc đầu: “Em không tin!”.
Diệp Chiêu: “Đúng vậy đấy”.
Liễu Tích Âm lắc đầu: “Em không tin!”.
Diệp Chiêu thở dài: “Chị đã phụ em, thì không thể lại phụ anh ấy. Xe ngựa đã chuẩn bị sẵn rồi, em thu xếp hành lý xong, ngày mai khởi hành trở về, tĩnh lặng một thời gian, rồi hãy nghĩ đến những chuyện khác”.
“Chị là đồ khốn!”. Ở với nhau bao nhiêu năm, Liễu Tích Âm biết cô ấy có trái tim thép, việc đã quyết định thì rất khó thay đổi. Tức giận vì tuyệt vọng, khí cấp công tâm, suýt chút nữa phun ra máu, giơ tay phải lên, vung một cái thật mạnh về mặt cô ấy, trong nháy mắt chiếc nhẫn rắn vàng bỗng động đậy, phun ra một chiếc kim độc màu đen, có ý muốn chết cùng nhau.
Diệp Chiêu không trốn không tránh, vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ.
Kim độc sát với má cô, bỗng nhiên dừng lại.
“Không, tôi rất hiểu tính cô”. Liễu Tích Âm từ từ thu tay lại, ngẩng đầu lên, nhìn vào khuôn mặt ngày nào cũng xuất hiện trong giấc mơ của cô. Bỗng nhiên giật lấy cái khăn, điên cuồng xé nát, sau đó cười vang lên, giọng cười ghê sợ vang vọng trong Ngô đồng viện, nghe thấy dựng cả tóc gáy, cô nghiến răng nghiến lợi nói: “Đánh cô là khiến cô yên lòng, giết cô là khiến cô được giải thoát, sau khi được giải thoát cô sẽ từ bỏ tôi! Không, tôi sẽ không để việc như thế xảy ra. Cả đời này tôi sẽ không tha thứ, sẽ không lấy chồng. Tôi muốn từng giờ từng phút hận cô, nhắc nhở cô, khiến cô phải mãi mãi nhớ về nỗi đau và sự tổn thương mà cô đã gây ra cho tôi. Cũng giống như tình yêu tôi giành cho cô, cả đời cả kiếp này sẽ bị giày vò trong đau khổ! Tôi muốn làm cái gai mãi mãi đâm vào hạnh phúc của cô, để cô đến chết cũng không thể quên được tôi! Khiến yêu và hận cứ ám ảnh đến mãi mãi!”.
Dưới ánh sáng của ngọn đèn Diệp Chiêu cứ đứng im mà nghe, lại đưa tay lau nhẹ


XtGem Forum catalog