Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342326
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2326 lượt.
nh mẽ, tất cả mọi người đều nghĩ cô là một chiến thần tướng quân dũng cảm vô song, không có điểm yếu. Cô quá thành thục, quá ngoan cường, gánh tất cả trách nhiệm lên vai mình…
Thu Lão Hổ nhìn hai người đang tranh luận, cảm thán nói: “Khi vừa mới bắt đầu đánh trận, buổi tối bên cạnh đống lửa, mọi người tụ tập lại nói lời tâm can. Lưu A Tam hỏi mọi người nếu sau chiến tranh, ông trời để bản thân sống, thì khi trở về sẽ làm gì? Có người nói nếu sống sót trở về sẽ về nhà lấy vợ, có người nói nếu sống sót trở về sẽ học hành, có người nói nếu sống sót trở về sẽ mua ruộng làm địa chủ, có người nói nếu sống sót trở về sẽ bế con, có người nói nếu sống sót trở về sẽ đi ngao du sơn thủy tiêu diêu cả đời, chỉ có tướng quân… tướng quân nói…”.
Hồ Thanh điềm nhiên bổ sung vào: “Nếu ông trời để cô ấy sống, chính là vì muốn chuộc tội cả một đời”.
Hạ Ngọc Cẩn toàn thân run run, chén rượu trong tay nghiêng đi trong không khí, nhẹ rơi xuống, nước rượu màu nho đỏ chảy tràn ra đất.
Tất cả những đau thương đã gây ra, không phải vì thời gian trôi đi mà sẽ mất đi.
Lãng tử quay đầu vàng không đổi.
Phạm lỗi thì dễ, chuộc lỗi thì khó, hạnh phúc quá xa xỉ.
Bỏ ra tất cả để cố gắng.
Những sai lầm cô ấy phạm phải trong mười tám năm, phải lấy cả đời ra để trả.
Quyết đoán dứt khoát
Mây đen lại che mặt trăng, những hạt mưa nhỏ lất phất bay.
Bên cạnh hồ nước, chỗ cao nhất trên cây ngô đồng rậm rạp, có một bóng người mảnh khảnh lưng rất thẳng im lặng ngồi ở đó.
Cô hướng mặt về phía Bắc, trong tay đang ôm thanh bảo kiếm nâng niu nhất, từ từ rút nó ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm sắc nhọn hắt lên ánh đèn ở dưới cây, nhìn vô cùng lấp lánh, nhưng lại hiện lên sự cô đơn lạnh lẽo đến thế.
Không có nước mắt, không có nụ cười, không có đau thương, cũng không có vui vẻ.
Cha ơi cha, mong cha đừng nhìn đi nơi khác, con đã mạnh mẽ hơn tất cả những người con trai khác.
Kỳ vọng từ nhỏ đã chịu sự công kích hết lần này đến lần khác, mộng tưởng tan vỡ hết lần này đến lần khác.
Bất luận có nỗ lực đến thế nào, người kế thừa mà ông ấy muốn không phải con gái, mà là con trai.
Cũng không nhớ bắt đầu từ lúc nào, Diệp Chiêu hận đến xương tủy người cha coi thường cô, đâu đâu cũng cãi lại, đâu đâu cũng đối phó.
Cô ngày nào cũng mong ngóng, mau mau lớn lên, rồi đến một nơi xa, từ đó phiêu bạt giang hồ, bốn biển là nhà, làm một vài việc lớn lao, chứng minh bản thân mình còn mạnh hơn tất cả người khác.
Cho đến sau khi cha mất, trải qua sinh tử biệt ly, chín người chết một người sống, sau khi lớn lên, cô mới dần dần hiểu được tấm lòng của ông ấy.
“Chiến trường không phải là trò chơi dành cho trẻ con, là cuộc đấu tranh giữa cái sống và cái chết”.
“Những người con gái kỳ tài trong sách ca ngợi, phải cố gắng gấp mười gấp trăm lần con trai, khi sống thì chịu đựng thị phi, sau khi chết mới được huy hoàng”.
“Nếu ta có con gái, sẽ bắt nó phải từ bỏ mộng tưởng, hạnh phúc một đời trong ngôi nhà bình yên, hay là sẽ để nó theo đuổi mộng tưởng, trên chiến trường tàn khốc hy sinh cả một đời?”.
Cá và tay gấu, không thể có cả hai, thì thế nào mới là hạnh phúc?
Thanh bảo kiếm không thể tặng đi của cha, cùng nỗi lo lắng cũng không biết gửi gắm vào đâu.
Chuyện cũ gợi lại, muốn quên nhưng không quên được, sự oán hận trong trí nhớ cũng dần dần mai một, hạnh phúc trong trí nhớ ngày càng rõ nét. Bị đánh đau chửi rủa đã quên từ lâu rồi, chỉ còn tiếng cười sảng khoái của cha, nụ cười rạng rỡ của mẹ, sự biểu dương tán thành của tổ phụ, sự chăm sóc ân cần của tổ mẫu, tình như tay chân của huynh trưởng, từng phút từng giây, hiện ra trước mắt, sao mà rõ ràng, ấm áp đến thế.
Nếu có thể đối xử với mọi người tốt một chút, nghe lời một chút, hiếu thuận một chút.
Cây muốn lặng gió chẳng ngừng, con muốn dưỡng cha mẹ không còn nữa.
Trên đời này không có thuốc hối hận, đời người chỉ có một lần, ít nhất cũng phải chăm sóc tốt những người còn ở bên cạnh mình.
Trên chiến trường đâu đâu cũng là sự hy sinh, để lại cũng đau, mà từ bỏ cũng đau, càng kéo dài càng đau. Rốt cuộc cũng phải đưa ra quyết định dứt khoát.
Diệp Chiêu nhắm mắt lại, hít sâu vào vài hơi, sau đó nhanh chóng mở mắt ra, để xóa hết những phân vân trong mấy ngày nay.
Cô thu lại bảo kiếm, lật người nhảy xuống, đẩy cửa viện Ngô đồng ra.
Liễu Tích Âm và Hồng Oanh đang bàn bạc, làm thế nào để thông qua An Thái Phi, tăng thêm thế lực, lợi dụng nhược điểm của Hạ Ngọc Cẩn là mẹ đã nói thì không thể trái lời, nhằm đạt được mục đích. Bỗng nhiên thấy tướng quân nửa đêm tới hỏi thăm, trong lòng vô cùng vui mừng, vội vàng đuổi lui bọn a hoàn người hầu, đích thân nghênh đón, cúi đầu vân vê áo, dịu dàng hỏi: “A Chiêu, có chuyện gì sao?”.
Diệp Chiêu lấy ra một chiếc khăn cũ thấm đầy máu màu nhàn nhạt, đưa về tay cô ấy, kiên quyết nói: “Chị muốn đưa em về Mạc Bắc, ngoan ngoãn tu dưỡng lần này, đợi lời đồn qua đi, lại chọn chồng cho em”.
Liễu Tích Âm thấy chiếc khăn trước mặt, đờ cả người, mất một lúc