Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342327
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2327 lượt.
ệu cấm dục tu thân, nói không chừng là có điều gì khó nói. Bây giờ chân tướng đã bại lộ, quả nhiên là có bí mật lớn khó nói!”.
Hạ Ngọc Cẩn kinh ngạc hỏi: “Cái gì mà hoa khôi nương tử?”. Công chúa Đông Hạ, em họ si tình, hoa khôi xinh đẹp v.v… Cái duyên và phong lưu với con gái của vợ cậu ta e là quá nhiều nhỉ?
Thu Lão Hổ hồi tưởng lại một lúc, liền nói: “Hình như là chuyện vài năm trước đây, hoa khôi nương tử đó diện mạo như hoa, suýt nữa bị người Man Kim cướp đi, được tướng quân cứu, từ đó nguyện trong lòng, nhất định không lấy ai ngoài tướng quân. Bám lấy khá lâu, cuối cùng nghĩ không thông phẫn nộ xuất gia, thật đáng tiếc cho thân hình duyên dáng và bộ ngực lớn đó”.
Hạ Ngọc Cẩn vẫn không tin, nhỏ giọng thì thầm nói: “Nếu không thích những người con gái khác, vậy thì chỉ thích em họ rồi”.
Thu Lão Hổ bỗng nhiên tỉnh ngộ, ghé qua thấp giọng hỏi: “Trừ phi Quận Vương muốn để tướng quân dụ dỗ vài cô nương xinh đẹp về làm thiếp cho cậu? Thật thông minh, thật là thông minh…”.
Hạ Ngọc Cẩn phun rượu ra đầy bàn.
Hồ Thanh bị rượu phun lên người, cuối cùng cũng tỉnh lại, anh ta ngẩng đầu lên, mắt lờ đờ mê mệt hỏi: “Cái gì em họ?”. Mất một lúc, phản ứng lại: “Tích Âm là một cô nương tốt, thật là đáng tiếc, đáng tiếc”.
Hạ Ngọc Cẩn biết anh ta và mình không hợp nhau, có được cơ hội là liền chế nhạo châm chọc, bèn ra tay chiếm lấy ưu thế trước, ghé sát vào, nói nhỏ bên tai anh ta: “Đúng là không tồi, đáng tiếc tôi bảo Diệp Chiêu đích thân đưa cô ta đi rồi”.
“Cậu để cô ấy đích thân đưa đi? Đưa đi rồi?”. Hồ Thanh không dám tin lặp đi lặp lại vài lần, “Tướng quân nỡ sao?”.
Hạ Ngọc Cẩn coi thường nói: “Không nỡ thì cũng phải nỡ”.
Hồ Thanh lắc đầu quầy quậy: “Tướng quân thật đáng thương…”.
“Mẹ nó chứ!”. Hạ Ngọc Cẩn bị anh ta làm cho tức khí ở mũi, vội chỉ vào tay chân mình đang bị băng bó nói: “Anh xót xa thì xót xa tôi trước được không?!”.
Hồ Thanh không thèm để ý, tự nói một mình: “Với sự si tình và cương quyết của Liễu cô nương, nếu bị tướng quân đuổi đi, chắc chắn là không còn mặt mũi nào gặp lại nữa, thật là đáng thương”.
Hạ Ngọc Cẩn thấy cậu ta biết được nội tình, còn giấu mình lâu thế, khó chịu nói: “Có đáng thương mấy đi nữa thì cũng chỉ là một cô em họ, cho dù trong lòng có ý. Đáng tiếc là tạo hóa trêu ngươi, Diệp Chiêu là con gái, cô ta cũng là con gái, hai người không thể sống cùng nhau được. Tuy Diệp Chiêu đã nói đùa, làm em họ hiểu lầm, nhưng nỗi hận bọn Man Kim giết bố giết mẹ còn lớn hơn trời, Diệp Chiêu đứng ở tiền tuyến chống lại bọn Man Kim, anh dũng chiến đấu, vì báo thù cho cô ta, bao nhiêu ân oán ít nhiều cũng giải tỏa gần hết rồi. Huống hồ Thu Lão Hổ nói Diệp Chiêu thích ngắm người đẹp, nhưng không thích ôm con gái. Cô ta có si tình đến nữa thì cũng chẳng có tác dụng gì. Cứ mãi theo đuổi một việc vô ích, chi bằng cầu xin cho cô ta kiếp sau sinh ra là đàn ông, làm lại từ đầu. Kiếp này chẳng có gì để đeo bám tiếc nuối cả, nếu vẫn không thông, không gặp thì không gặp vậy”.
Hồ Thanh ngẩng đầu lên, chằm chằm nhìn cậu ta, hỏi: “Dám hỏi tính cả họ hàng, Quận Vương có bao nhiêu người anh chị em họ?”.
Đại Tần khai quốc phải đến một trăm năm, hoàng thất tông tộc khá nhiều, lại thêm những người phụ nữ bên ngoài lấy người trong họ v.v…, Hạ Ngọc Cẩn nói những người chị em họ nổi tiếng cũng phải đến mấy chục người, nói những người không nổi thì còn nhiều hơn nữa. Cậu ta xòe bàn tay ra đếm khá lâu, thực sự không dễ trả lời, cau mặt hỏi: “Anh tính gia phả nhà tôi làm gì?”.
Hồ Thanh lại hỏi: “Tướng quân có bao nhiêu anh chị em họ?”.
Hạ Ngọc Cẩn chần chừ khá lâu, không trả lời được.
Hồ Thanh đáp: “Những anh chị em họ lớn lên cùng cô ấy ở Mạc Bắc, không chết cũng không điên thì chỉ còn lại một mình Liễu cô nương thôi!”.
Sinh ra ở Mạc Bắc, lớn lên ở Mạc Bắc.
Số người chết thủ thành ở Mạc Bắc còn vượt quá tám phần, một khi thành bị phá, cho dù có xây lại, thì cũng không thể có hình dạng như trong trí nhớ nữa. Những người thân cùng cô ấy lớn lên hầu như đã chết. Ông thì bị tê liệt thần kinh, chị dâu vừa lấy về không được hai ba năm, lúc thành bị phá cháu trai mới sinh ra được không lâu, ngoài sự kể lại của mẹ, cơ bản không có ấn tượng gì. Người thân cùng cô trải qua những ký ức đẹp nhất, trải qua những thời khắc gian nan nhất ở Mạc Bắc là Liễu Tích Âm.
Hồ Thanh lần nữa hỏi lại: “Chỉ là một cô em họ? Vậy thì em họ của cậu quá nhiều đấy! Cậu có được quá dễ dàng, còn cô ấy những thứ có thể bảo vệ trong lòng bàn tay thì lại quá ít! Những người tình nguyện quan tâm cô ấy cũng quá ít!”.
Một người có thể không sợ đau, không có nghĩa là không biết đau.
Một người có thể không sợ cô đơn, không có nghĩa là không biết cô đơn.
Một người có thể chấp nhận mất đi, không có nghĩa là không sợ mất đi.
Một người có thể không biết khóc, không có nghĩa là không biết buồn bã.
Cô ấy quá kiên cường, tất cả mọi người đều quên khi cô mới chỉ mười tám tuổi đã mất hết người thân, gánh vác trách nhiệm nặng nề, dấn thân vào con đường chinh phạt không màng đến tính mạng. Cô quá mạ