Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342580

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2580 lượt.

khoát, lấy cái gậy, rồi cầm lấy cái nạng, đi ra ngoài, cười hì hì nói: “Bị thương một chân thì ăn thua gì chứ! Cùng ta đi uống trà nghe hát! Không ở đây chịu áp bức nữa”.
Mưa tạnh, mặt trời chiếu qua những khe hở giữa các đám mây đen sì, tỏa ánh nắng ấm áp trên mái lầu bên sông Tần Hà, khiến những chú mèo rất sung sướng tận hưởng.
Hạ Ngọc Cẩn lặng lẽ ngồi trên chiếc kiệu nhỏ, ngân nga một bài hát, ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, từ từ chậm rãi bước đến gần họa thuyền, nhìn thấy ở chỗ giữ ngựa của Mạt Vân cư có một con ngựa đen mũi trắng mặt mày dữ tợn, đang phun phì phì, ức hiếp con ngựa cái bên cạnh, vội vàng kêu lên: “Dừng”.
Đúng là chủ nào tớ nấy.
Đây là ngựa của Thu Lão Hổ, cũng hoành hành bá đạo như chủ nhân vậy, không bao giờ che giấu tâm địa của mình.
Hạ Ngọc Cẩn lanh lẹ, ra lệnh đứng kiệu ở gần đó, đi đến gần Mạt Vân cư, tìm ông ta cùng uống chén rượu, tiện thể hỏi dò vài chuyện.
Trong Mạt Vân cư, Thu Lão Hổ đã làm cho Hồ Thanh say khướt, không ngừng vỗ vỗ vào vai cậu ta an ủi: “Huynh đệ à, bao nhiêu năm rồi, ngươi nên cởi mở tấm lòng, lấy hai cô con gái của ta đi! Hai đứa nó không lấy chồng, ta cũng không muốn đi tìm bạn đời”.
“Không được, không được”. Hồ Thanh bò ra trên bàn, tuy lắc đầu quầy quậy, nhưng thần trí vẫn còn một chút tỉnh táo, không để quỷ kế của huynh đệ thành công, anh ta lè nhè không rõ tiếng hỏi: “Tại sao phải để con gái đi lấy chồng mới tiếp tục lấy vợ chứ?”.
Thu Lão Hổ lay anh ta nói: “Từ xưa đến giờ mẹ kế thường nhẫn tâm, mấy đứa con gái nhà tôi sao có thể chịu ức hiếp chứ?”.
Hồ Thanh đập bàn hỏi: “Thế tôi có thể chịu ức hiếp sao?!”.
Thu Lão Hổ vỗ ngực nói: “Ta đảm bảo bọn nó không đánh ngươi đâu!”.
Hồ Thanh: “Không muốn không muốn, ông đi tìm tiến sĩ tân khoa ấy”.
Thu Lão Hổ khổ sở nói: “Nói mười bảy mười tám người rồi đều không được, bà mối nhìn thấy tôi đều chạy xa. Ta đây hàng ngày nhìn thấy bọn tiến sĩ trên đường Văn Hoa ra ra vào vào, thực sự muốn trở lại công việc ngày xưa, đi trói hai tên mặt mũi cũng được, trực tiếp đưa vào động phòng, gạo đã nấu thành cơm, tránh để tóc của ta sắp trắng hết rồi!”.
Hạ Ngọc Cẩn nghe thấy thế suýt nữa bật cười thành tiếng, nhưng nhìn thấy tên Hồ Thanh thích gây rắc rối cho người khác, không muốn đang lúc tâm trạng không tốt đối phó với anh ta, bèn lén lút quay người định đi.
Hồ Thanh như người chết nặng nề cứ tiếp tục gục trên bàn, Thu Lão Hổ mắt sắc, thấy cái mặt trắng như ngọc của Hạ Ngọc Cẩn, bệnh nặng vái tứ phương, liền lao ra, kéo cậu ta vào chỗ, vừa kéo vừa nịnh nọt: “Quận Vương gia à, tốt xấu gì cậu cũng là phu quân của tướng quân chúng tôi, giúp đỡ một cái đi. Lấy quyền thế của Quận Vương phủ ép người, tìm hai người học hành nhân cách tốt, da dày chịu được đánh, tiến sĩ thì tốt nhất, cử tử cũng không sao, tú tài cũng được. Chỉ cần lấy hai cô con gái của tôi đi, muốn hồi môn gì cũng được”.
Hạ Ngọc Cẩn nghĩ tới hai nữ binh đối với cậu ta mặt mày dữ tợn, liên tục lắc đầu: “Vợ của tôi còn hiểu chút đạo lý, con gái của ông thì chả hiểu tí đạo lý gì, nhỡ làm hại rường cột nước nhà”.
Thu Lão Hổ cười nói: “Làm gì mà làm hại chứ! Lúc đó trong nhà văn thì trị quốc, võ thì an bang, thế là quá hợp rồi!”.
Hạ Ngọc Cẩn nghĩ, nước chảy thuyền trôi, thăm dò hỏi: “Dù sao hai người đó cũng sùng bái tướng quân như thế, lại đi theo cũng lâu thế, đem bọn họ gả cho tướng quân là được rồi”.
“Chỉ có Quận Vương hiểu tôi nhất!”. Thu Lão Hổ đập mạnh xuống bàn, phát ra một tiếng như sấm, dọa đến nỗi người bên cạnh tí nữa nhảy lên, sau đó ông ta khóc lóc buồn bã nói: “Lúc đầu để hai đứa nó đi theo tướng quân, chính là xem xét nhân phẩm tướng quân tốt, tướng mạo cũng được, trọng tình trọng nghĩa, hơn nữa đánh đấm lợi hại, trị được con gái của tôi. Nếu gả cho cô ấy, cũng coi là tổ tiên tích phúc. Không ngờ tướng quân là nữ! Ngay từ đầu đã không thể lấy vợ, làm tan nát tấm lòng của một người cha vợ…”. Ông ta lấy bàn tay thô ráp, giống như Tây Tử bưng trái tim vậy, không ngừng vuốt bộ ngực còn to hơn ngực gấu, cảnh tượng muốn khó coi đến mức nào thì khó coi đến mức đó.
Hạ Ngọc Cẩn không động đậy gì mở rộng tầm mắt, cười nhạo hỏi: “Con gái thì không thể gả sao? Con gái muốn lấy tướng quân e là không ít đâu nhỉ?”.
Vẻ mặt của Thu Lão Hổ càng khổ sở nói: “Nhưng tướng quân không lấy con gái mà”.
Hạ Ngọc Cẩn thấy đầu óc của ông ta chậm chạp, nói không ra những điều mà mình muốn dò hỏi, bèn hơi gợi ý một chút: “Làm sao ông biết Diệp Chiêu không thích con gái chứ? E là con gái ông không đủ xinh đẹp, không đủ đáng thương”.
Thu Lão Hổ vò vò đầu, không hiểu hỏi: “Quận Vương nói điều ngốc gì thế, tướng quân sao lại thích con gái chứ? Cô ấy nhiều lắm là nhìn người đẹp vài lần, nhưng trước đây chưa bao giờ ôm con gái cả. Trước đây khi mời chúng tôi đi chơi nhà chứa, mỹ nhân eo nhỏ mông to dịu dàng nhu mì, trọng tiền chuộc lỗi, nhảy vào lòng muốn lấy lòng cô ấy, tình nguyện làm mọi việc, đều bị cô ấy từ chối một cách dứt khoát, chúng tôi đều thấy khó chịu thay cho mấy cô nương đó. Đoán là cô ấy nêu cao khẩu hi