Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342317

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2317 lượt.

ất cũng phải điều đi huyện thành lân cận.
Đời người đắc ý rồi cũng đến lúc hết.
Từ bên ngoài truyền tới một tiếng hét điên cuồng: “Lão gia! Không hay rồi! Không hay rồi!”.
Chương huyện lệnh tức giận, người còn đang trần như nhộng nhảy từ trên giường xuống, đẩy đứa nha đầu ra, lao ra ngoài, tức giận đạp cái tên vừa hò hét một nhát, quát mắng: “Cái gì không hay? Lão gia của ngươi đang rất rốt đây”.
Tên nha dịch bị đá mang họ Lý, là tiểu đầu đầu trong số nha dịch, cậu ta sợ hãi, nhưng không để ý đến sự đau đớn, trên người đầy bùn đất và nước mưa, bò lên như bị mộng du vậy, quỳ trên đất, mắt đỏ hoe nói: “Lão gia! Mạc Hà vỡ đê rồi”
“Cái….cái gì?” Chương huyện lệnh sững cả người.
Tên nha dịch tiếp tục nói không ra đầu ra cuối: “Ngày nào trời cũng mưa to, nước sông Mạc Hà cứ một mực dâng lên. Mấy ngày trước khi tuần thị có báo về, nói đê có lỗ hổng. Lão gia người bận rộn trong phòng, nói không phải lo lắng, không thể vỡ đê đâu. Hôm nay đê Mạc Hà bị vỡ rồi, nước sông tràn vào, cuốn đi Thôn trang, Lý trang, Trần trang, Mạc trang, Lâm trang…Ruộng đồng đều bị ngập nước hết rồi, người….người đều bị cuốn đi rồi, chết rồi, chết hết cả rồi”.
“ Chết…chết rồi?”. Chương huyện lệnh ngồi bịch xuống đất, mặt xám như chết.
Mưa to mấy ngày liền, mùa vụ sắp gặt đều bị ngập hết.
Triều đình tuy đã hạ lệnh giảm thuế, nhưng các khoản thuế phải thu vẫn không giảm được bao nhiêu.
Huyện Tụ Thủy là con đường giao thông, vật chất cũng khá dồi dào, cũng không kìm được giá lương thực tăng lên. Những người lưu dân ở các huyện bên cạnh dần dần chuyển tới, lang thang ở trên phố, ăn mày khắp nơi, trị an có phần hơi loạn.
Nhưng, một kiểu thiên tai không thể dự đoán trước được, với một huyện gia sắp về hưu, thì có liên quan gì chứ?
Làm quan ở xa chỉ là vì tiền.
Ông ta thích thú trình tấu lên xin xỏ khắp nơi, chuẩn bị phát tài to đến nơi. Tiện thể bảo bọn nha dịch đi khắp nơi thu thuế, nhất định phải thu hết các khoản thuế còn nợ và tiền phạt. Một phần nộp quốc khố, để đạt được thành tích, phần còn lại cho vào kho riêng, để túi tiền đầy đầy một chút.
Bọn nha dịch nhịn đầy một bụng tức, đội mưa to gió lớn, lên núi xuống thôn, đi thu tiền khắp nơi.
Đất của Lý trang nằm ở vùng thấp, bị ngập rất nặng, hầu như không có tí thu hoạch gì, tất cả đều dựa vào số lương thực còn lại để qua ngày, chỉ đợi triều đình cứu trợ, làm gì còn tiền để nộp thuế đầu người? Trong thôn đâu đâu cũng tiếng khóc lóc thổn thức của đám đàn bà và con gái, nhìn thấy thế đến bọn nha dịch cũng không nhẫn tâm, nhưng ngoài mặt lại không dám thể hiện ra. Một cảnh tượng như thế, nếu là làm phật lòng huyện lệnh thái gia, lại mất bát cơm, người khóc lóc lại là vợ và con gái của bọn họ. Vì thế chi bằng gắng gượng, đi khắp nơi lật tung các thùng tủ ra, bắt gà đánh chó, tốt xấu gì cũng thu được phần lớn.
Lý lão sau ba lần bị đập nhà, đứng ở ngoài cửa chửi lớn: “Bọn mày là một lũ chó vẫy đuôi với cái tên Chương vô đức đáng bị trời phạt đó! Bọn mày sinh con không có mắt! Đoạn tuyệt tử tôn! Bọn mày bị trời đánh thánh vật! Sẽ không được chết yên ổn!”.
Lý nha dịch nghe thấy tức giận vô cùng, đang định lao đến đá mấy cái, để ông ta biết điều một chút.
Bỗng nhiên dưới chân hơi hơi rung lên, một tiếng sấm vang lên, ầm ầm bên tai.
Sợ đến nỗi nhảy lùi lại hai bước, lo lắng nhìn lên trời, trong lòng lẩm bẩm: Lôi công muốn đánh thì đánh Chương vô đức, chúng tôi cũng vô tội…
Bọn huynh đệ thấy bộ dạng của ông ta như thế, đều cười ông ta nhát gan.
Bầu trời đen sì, nặng nề như một chiếc quan tài vậy.
Ông ta thấy không đúng lắm, nhìn khắp xung quanh một lượt.
Ông ta thấy nước sông Mạc Hà như một con rồng phát điên cứ một mực lao tới, trong thời gian nháy mắt, đã ngập hết ruộng đồng, ngập lên đến cả đầu gối của họ, lật ngửa cái xe bò đang để ở cửa thôn, ném con bò nặng mấy chục cân lên không trung, trong nháy mắt biến mất không để lại dấu vết gì.
“Trời ơi! Là Mạc Hà vỡ đê rồi! Mau chạy thôi”
Nỗi sợ hãi không bờ bến cuốn lấy tất cả mọi người. Không có người nào khóc lóc, chửi rủa, trách móc, ngạo mạn. Tất cả đều định thần lại, mẹ ôm lấy con, bố cõng người già, vứt hết nhà cửa, tài sản, lấy tốc độ nhanh nhất có thể, chạy như điên tới chỗ cao.
“Mẹ ơi! Đợi con với! Con chạy không nổi! Mẹ ơi!”. Đứa bé bị ngã trên đất, tiếng khóc non nớt bị lấn át trong tiếng gào tuyệt vọng, sau đó vĩnh viễn biến mất trong làn nước hung dữ. “Tướng công, anh mang con chạy đi, đừng quay đầu lại”. Người phụ nữ bị thương ở chân, gào to như điên về phía người đàn ông, đây là lời nói cuối cùng còn lại của cô trong cuộc đời này.
So với tốc độ chảy của nước, tốc độ chạy của người vẫn còn rất chậm chạp.
Ngoài một số ít may mắn, cái chết là việc sớm muộn mà thôi.
“Cứu với!”
“Cứu tôi với”
“Bố ơi! Mẹ ơi!”
Trèo lên mái nhà, mái nhà không chịu được sức đẩy của nước, mau chóng sập xuống. Trèo lên cây to, lại bị ngập nước cùng cây to. Vô số những cánh tay vẫy vùng, chìm nổi trong nước, không biết sẽ trôi đi đâu về đâu.
Trong thôn, những cô thiếu nữ