Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342309
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2309 lượt.
không coi là việc lớn gì?”.
“Lập được công lao, nên thưởng mới được”. Hoàng thượng đập đập cái quạt, hình như nhớ ra gì đó, ông ta bước gần lên hai bước, cười hì hì hỏi: “Gần đây có thiếu tiền tiêu không? Thiếu tiền nhất định phải nói với Hoàng bá phụ, Thái hậu xót xa con cháu, sợ ngươi chịu khổ, muốn thưởng ngươi một vạn tám nghìn ngân lượng, nhất định không được khách sáo đâu”.
Bá phụ là Hoàng đế, bà nội là Thái hậu, mẹ là Thái phi, anh là hoàng thương, vợ là tướng quân, cả nhà thu nhập hai phần, không có sở thích tiêu hoang, không có một đống thiếp phòng con cháu phải nuôi, Hạ Ngọc Cẩn là một người sinh ra đã được bao bọc trong mật ngọt của một gia đình phú quý, cả đời này thiếu gì thì thiếu chứ không thiếu tiền, cơ bản là không để ý đến việc thưởng tiền. Cậu ta dài mặt ra nói: “Nghe nói Giang Bắc thủy họa, quốc khố cũng không giàu có, thưởng tiền thì thôi, quyên góp vào cho nạn dân ạ. Hoàng bá phụ, người lấy bức tranh “Thượng kinh du xuân đồ” trong kho cho con mượn về nhà chơi vài ngày được không? Hoặc cho vợ con mấy ngày nghỉ, để con, người cũng hiểu…sớm sinh quý tử ạ”
“Thích bức tranh đó, tí nữa ta sẽ bảo Ngưu công công đưa cho ngươi là được”. Hoàng thượng cười càng vui hơn nữa: “Ngươi tốt xấu gì cũng là đứa cháu ruột ta yêu thương nhất, cứ mặc mãi một bộ quan phục màu xanh, đứng ở trong mấy người anh em cũng không hay lắm, không bằng thăng cho ngươi một chức quan? Tiện thể cho vợ ngươi nghỉ vài ngày, để hai người đi chơi đây đó, ngao du sơn thủy, để giải tỏa tâm trạng?”
Hạ Ngọc Cẩn vui mừng: “Thật sao?”
“Miệng vàng lời ngọc, còn có thể giả được sao?”. Hoàng thượng vuốt râu, nhân từ nhìn cậu ta, lộ ra một nụ cười hài lòng.
Dưới ánh mặt trời rạng rỡ, Hạ Ngọc Cẩn bị ông ta nhìn đến run run…
Cứ cảm thấy khuôn mặt của bá phụ hình như lại biến thành một con chồn lông vàng.
Hoàng thượng nhanh chóng trở về, viết một bức thư bổ nhiệm, đóng một cái dấu lên, đưa đi Nam Bình Quận Vương phủ, việc chọn khâm sai coi như là xong.
Mạc Bắc phi ưng
Cứu nạn phải làm những gì?
“Không có gì khó cả!”. Con chồn vàng vỗ vai đứa cháu mình, nhấn mạnh ngữ điệu dặn dò: “Có điều là phải đến Bộ Hộ lấy tiền, đi đường, phát thông cáo cho nạn dân, đợi sau khi lương thực được chuyển đến, rồi giám sát việc phát lương thực. Lúc rảnh rỗi không có việc gì làm thì đi vài vòng quanh hương trấn, cùng uống trà, nói chuyện với người dân, xem xem có quan viên nào che giấu báo cáo tình hình thủy họa hay không. Cuối cùng mua ít đặc sản về nhà, bảo sư gia viết cho ngươi một bản tấu báo cáo sự việc sau khi trở về, đồ ngốc cũng làm được”. Ông ta nói đến đây, dừng lại, hắng hắng giọng, nhấn mạnh ngữ khí nói: “Chỉ cần tiền và lương thực đến nơi đầy đủ, việc cứu trợ đã được giải quyết xong, còn những việc khác… Ngươi thích chơi thế nào, thoải mái chơi, không cần phải quá lo lắng”.
Hạ Ngọc Cẩn từ khi sinh ra đến nay chưa bao giờ rời khỏi kinh thành, từ lâu đã khao khát về thế giới bên ngoài, bây giờ là một cơ hội hiếm có, có thể quang minh chính đại nói với mẹ để cậu ta ra ngoài chơi, làm gì có quan tâm đến việc cứu nạn là gì chứ? Vì thế gật đầu như cò mổ, vỗ ngực đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ. Sau đó vui mừng trở về nhà, chỉ đạo người dưới đóng gói hành lý, chuẩn bị vừa kiếm tiền vừa ăn uống chơi bời.
Con chồn vàng vì không để mất nước, chọn quan viên chức vụ tương đối thấp, có kinh nghiệm cứu nạn hoặc năng lực xuất chúng để làm trợ thủ cho cậu ta, đồng thời gửi thánh chỉ và các pháp lệnh tạm thời cho các nha môn các châu huyện ở Giang Bắc, thông cáo miễn giảm thuế, lấy chỗ đủ bù chỗ thiếu, di chuyển nạn dân, phân phát trợ cấp, khen ngợi những người cứu giúp nạn dân.
Bỗng nhiên, một tiếng hổ gầm vang tới tận trời xanh, làm rung động bầu trời trên thảo nguyên, lâu lâu mà không tan mất, làm những con cừu sợ hãi, những đàn bò khiếp sợ. Một bên căn lều lớn đỉnh vàng, trong chiếc lồng thú bằng sắt đúc thành, có một con mãnh hổ tuyệt đẹp thân hình to lớn đang cong lưng lên, nhe ra những cái răng nanh nhọn hoắt, hai mắt như lửa đầy căm hờn phẫn nộ, nhìn trừng trừng vào người đàn ông cao lớn tay không đang đứng ở trong lồng.
Rất nhiều đứa trẻ mặc quần áo rách rưới đang vây quanh bên ngoài chiếc lồng, hào hứng hồi hộp nhìn mọi diễn biến trong lồng, những bàn tay nhỏ nắm chặt lại thành những nắm đấm, hò hét.
“Hoàng tử Y Nặc! Đánh bại con súc sinh đi!”
“Hoàng tử! Mạnh nữa đi!”.
“Dũng sĩ của Đông Hạ chúng ta! Không thể thua hổ được!”.
“Được lắm! Nhìn ta đây!”. Trên khuôn mặt ngăm đen của Hoàng tử Y Nặc xuất hiện một nụ cười rạng rỡ. Anh ta cởi áo trên ra, nhét hai tay áo vào thắt lưng, để lộ ra phần thân trên có những cơ bắp rắn chắc như gang luyện thép đúc vậy, móc móc ngón tay về phía con hổ, tiếp tục trêu chọc sự phẫn nộ của nó: “Nghiệt chủng! Tới đây đi!”.
Con hổ ấn thấp mình xuống, gầm lên một tiếng, rồi lại lao lên, sức mạnh toàn thân mấy ngàn cân đều tập trung trên móng vuốt của nó, hướng thẳng về vai của Y Nặc, muốn đẩy anh