Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342322
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2322 lượt.
xinh đẹp dễ thương, những người già chậm rãi, những trang thanh niên khỏe mạnh, họ hàng xa gần, huynh đệ, người có thù, người có thân, tất cả đã không còn quan trọng nữa, vừa lúc nãy còn sống sờ sờ, cười khóc chửi rủa, bây giờ đã biến thành những thi thể lạnh toát.
Ruộng đồng, nhà cửa, đường xá, cầu cống, dòng sông, tất cả đều biến thành biển nước.
Cuối cùng, tất cả những tiếng khóc tiếng hò hét đều im lìm, chỉ có những con chim bay trên trời, dang rộng đôi cánh, cứ bay vòng vòng trên trời, cất lên những tiếng hót đau xót vì mất đi cái tổ của mình.
Lý nha dịch vẫn là nhanh nhất, may mắn chạy lên trước kịp nhảy lên ngựa, bỏ lại mọi người, chạy như điện lên ngọn núi cao. Lúc con ngựa bị cuốn đi, ông ta đã đến tới vị trí cao nhất, ôm lấy cái cây cao nhất. Cứ ôm chặt lấy, nín thở, đợi sau khi nước chảy qua, nhanh chóng trèo lên cành cây chưa bị ngập, cũng coi là thoát thân. Khi dòng nước hiền hòa trở lại, ông ta vớ được một cái chậu gỗ trôi qua, mạo hiểm bơi về báo cáo.
Mười ba thôn trang đều bị ngập trắng, người chết lên tới sáu nghìn bốn trăm người, một vạn bảy nghìn người mất tích.
Riêng thành trong huyện Tụ Thủy và mấy thôn trang xung quanh, do vị trí tương đối cao, may mắn tránh được tai họa.
“Hết rồi, hết tất cả rồi…”. Chương huyện lệnh dường như già hơn hai mươi tuổi, ngồi quỳ trên đất, toàn thân run rẩy. Ôm lấy đầu, khóc lóc đến nỗi nước mắt nước mũi chảy đầy mặt. Con đê lớn của huyện Tụ Thủy do ông ta chỉ đạo sửa chữa, rút không ít tiền. Lần trước nha dịch tới báo đê lớn có vết nứt gãy, ông ta đang bận việc nịnh nọt tiểu thiếp vui lòng, không để ý. Có đâu ngờ nhất thời không giám sát, lại gây ra một đại họa khủng khiếp như thế?
Bổ sư gia vội vàng chạy tới, quan sát tình hình, nhanh chóng mở kho cứu dân, an ủi nạn dân, sau đó trở về dịch môn gặp huyện lệnh, nâng ông ta đang mềm nhũn dậy, dứt khoát nói: “Huyện lệnh gia, đừng lo lắng”.
Chương huyện lệnh dường như nhìn thấy cứu tinh liền túm lấy cậu ta, khóc lóc nói: “Ngân lượng để sửa con đê người cũng cầm, chúng ta là những con châu chấu trên cùng một sợi dây rồi, đừng ai nghĩ đến chuyện chạy”.
“Huyện lão gia, ông lo lắng không cần thiết rồi”. Bổ sư gia bình tĩnh nói: “Vạn vật trên đời này đều có giới hạn. Huyện Tụ Thủy lại nằm ở bên sông, thế đất không tốt, lại mưa liên tiếp hai tháng trời, mực nước lên cao, bất kỳ con đê nào cũng không thể chống lại trời, sao lại là vấn đề sửa chữa được chứ?”
Chương huyện lệnh nghe thế, không gào thét nữa, vỗ vỗ đầu nói: “Đúng thế! Nước ở đây lớn, đê lớn cũng không chống được. Nhưng…nhưng vết nứt…”
Bổ sư gia hỏi: “Ai biết đê có vết nứt?”
Chương huyện lệnh: “Mấy tên nha dịch đi tuần tra”
Bổ sư gia nghĩ nghĩ, lại hỏi: “Bọn nha dịch không phải đều bị nước cuốn đi, chết hết rồi sao? Chỉ còn lại cái tên Lý nha dịch đó thì dọa điên đi, kẻ điên thì hay nói năng lung tung, huyện lão gia người nên đưa cho hắn một ít ngân lượng an ủi một chút, để hắn ta ngoan ngoãn dưỡng bệnh”.
“Đều là tại cái đám nha dịch đó sợ trách nhiệm, nói lung tung, khiến cho lão gia ta đây cũng bị hồ đồ. Bọn chúng đều là lũ lười biếng ham chơi, trốn tránh công việc, lúc nào báo lên đê lớn có vết nứt chứ? Rõ ràng là hoang đường”. Thần sắc của Chương huyện lệnh dần dần khôi phục lại vẻ tự tin, tất cả mọi việc vẫn còn nằm trong lòng bàn tay. Ông ta đi lại vài bước trên công đường, bỗng nhiên nhớ ra một việc hỏi: “Tình hình ở trạm dịch thế nào rồi? Liễu mỹ…Liễu cô nương không sao chứ?”.
Bổ sư gia hơi lắc đầu: “Trạm dịch cũng ở nơi đất thấp, tất cả mọi người đều bị nước cuốn đi, e là lành ít dữ nhiều”.
Chương huyện lệnh tiếc nuối: “Đáng tiếc cho một giai nhân tuyệt sắc”.
Bổ sư gia hỏi: “Có phải báo cáo Liễu tướng quân và Diệp tướng quân không? Nghe nói Diệp tướng quân biệt hiệu là Diêm Vương sống, nếu cô ta mà tức giận…”
Chương huyện lệnh xua tay nói: “Hoang đường! Chuyện thăm hỏi của gia đình quan viên, sao lại đến lượt Chương huyện lệnh ta đích thân làm chứ? Ai biết ở trạm dịch có Liễu cô nương hay Dương cô nương gì đó tới chứ? Cho dù đã đến rồi, liên quan gì đến ta? Ta đường đường là chính nhân quân tử, lại đi quan tâm đến một tiểu cô nương nhà người ta sao? Huống hồ bây giờ sống không thấy người chết không thấy xác, nói không chừng bọn họ sớm đã rời đi rồi, ở huyện thành khác gặp lũ lớn, sơn tặc, thổ phỉ hay gì gì đó cũng có thể lắm chứ. Sao mà biết được nhất định là xảy ra chuyện ở chỗ ta chứ?”.
Bổ sư gia cẩn thận hỏi: “Ý của Chương huyện lệnh là?”.
Chương huyện lệnh mất kiên nhẫn hất tay nói: “Bây giờ đâu đâu cũng gặp họa, bọn nha dịch đã chết gần hết rồi, mọi việc rất bận rôn, trong lòng ta rất lo lắng, mau mau báo lên triều đình cứu trợ mới là việc quan trọng, còn những việc khác không biết gì hết. Ây da, cũng không biết người nhà của Hồ thừa tướng ở trong thành có bị thất kinh hay không, người đâu, chuẩn bị kiệu…”.
Bổ sư gia hiểu ý, liền đi làm ngay.
Cái đạo làm quan, chính là che giấu sự thật.
Khâm sai đại thần