Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342311

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2311 lượt.

b>
Bất luận là thủy họa ở Giang Bắc khủng khiếp đến thế nào, đối với người không tận mắt chứng kiến mà nói, thì cũng giống như một câu chuyện trong kịch mà thôi. Ngoài những gia đình có người thân ở vùng gặp nạn thương xót ra, phần lớn mọi người cũng chỉ cảm thán vài câu nói đen đủi. Mưa to cả tháng, mùa màng thất thu, đường thủy bị gián đoạn, ngăn chặn giao thông nam bắc, vật giá ở kinh thành tăng mạnh, mới là việc liên quan thiết thân tới mọi người. Ở trong thôn rất nhiều bàn ăn xuất hiện lá rau dại và vỏ cây, những người ly hương càng lúc càng nhiều.
Dưới chân thiên tử, tình hình vẫn khá tốt, người dân ngoài việc chửi rủa những tên gian thương, còn lại những ngày bình thường cũng tạm qua được.
Còn trong nhà những quý nhân quan lại, thì vẫn ca hát nhảy múa như thường.
Người phiền não nhất, lại là vị ngồi trên ghế rồng.
Nhưng, sai ai đi đây?
Trước mắt là miếng thịt béo, mắt ai cũng hau háu, thi nhau trình tấu xin đi, ai cũng trung hiếu tiết nghĩa.
Hoàng thượng cũng biết tiền mình phát xuống, thông qua tầng tầng các khâu, đều tự nhiên mất đi một ít.
Ông ta có ý nghiêm khắc truy xét, nhưng từ xưa tới nay, người ta làm quan chỉ vì tiền. Năm đó thái tổ xuất thân bình hàn, căm ghét bọn tham ô tận xương tủy, dùng cực hình lột da nhét cỏ, nhưng vẫn chỉ trị được ngọn không trị được gốc. Huống hồ bây giờ dựng nước bao năm rồi, cuộc sống yên ổn, trong đại tộc hào môn vì quan hệ thân thiết mà cấu kết làm bừa, trong triều trên dưới đều có quan bảo vệ. Có vài việc nếu không mắt nhắm mắt mở, thì ông ta đã trở thành quả nhân một nhà rồi.
Năm nay tài chính khó khăn, tiền phát ra để cứu nạn chỉ bằng một phần ba những năm trước. Bình thường cứu nạn đã không đủ, thực ra cũng chẳng đáng bao nhiêu nên ông ta nhắm mắt cho qua. Hơn nữa quan thương Giang Bắc kết bè kết đảng, cứ coi là không dám công khai đối đầu, khi làm việc lại gây cản trở người khác, thêm một chút rắc rối cũng có thể làm tức chết rồi.
Quan viên được phái đi giám sát phải tuyệt đối đáng tin, còn phải thân phận cao, không tham tiền, mới có thể chống đỡ được sự uy hiếp hoặc dùng tiền dụ dỗ của bọn quý tộc.
Trên đời này có người hoàn mỹ như thế để chọn sao?
Hoàng đế vì việc này, nghĩ đi nghĩ lại, danh sách cũng không ít, nhưng đều cảm thấy không đáng tin tưởng, suy nghĩ đến nỗi bạc mất vài sợi tóc. Khi trời sắp sáng, trong lòng rối bời, ông ta đến hậu hoa viên để giải tỏa, bỗng nghe thấy trước mặt có tiếng cười tiếng nói truyền tới. Nghe thế ông ta càng thêm chán nản, đang định đi qua trách phạt, nhưng lại nhìn thấy một người phú quý nhàn nhã, đem theo hoàng kim bích ngọc, mặc áo quần lụa gấm, khóe miệng còn có nụ cười vô lo vô nghĩ, ngồi trong vườn hoa, trong tay đang cầm một miếng thịt dê, đang dụ dỗ con chó mà cậu ta yêu thương nhất lộn vòng, trông buồn cười đến nỗi cung nữ thái giám bên cạnh đều ha ha cười lớn.
Hạ Ngọc Cẩn: “Nào, lộn vòng đi, ngày nào cũng cho ngươi ăn thịt”
“Uang uang!”
Hạ Ngọc Cẩn: “Ngoan, lăn cho đẹp, ông cho người vàng để làm một cái cẩu bài”.
“Uang, uang!”
Hoàng thượng ho vài tiếng nói: “Ăn no rồi mà không có việc gì làm sao?”
“Uang, uang!”
Hạ Ngọc Cẩn vội vàng bỏ mặc con chó, mắt nhìn mũi, mũi nhìn ngực, quy cẩn đến đứng bên cạnh, cúi đầu xuống không dám nói nhiều.
Văn võ cả triều bận gần chết, Hoàng đế Thái tử quầng mắt thâm sì, cậu ta lại nhàn rỗi ở hậu hoa viên chơi chó?
Hoàng thượng xám mặt lại bước tới. Nhìn gần thấy làn da trắng nõn do cậu ta ngủ đầy đủ tạo nên, trong lòng càng thêm tức giận, đang định mở miệng quở trách, bỗng nhiên một ý nghĩ lóe lên. Hoàng thượng thay đổi phần lớn ý định, lại đổi bằng vẻ mặt hòa thuận thân thiết, cảm thán nói: “Gần đây việc ở Viện tuần sát không bận chứ hả? Thấy người qua ngày rất vui vẻ? Bồi dưỡng cũng không tồi, sắc mặt cũng hồng hào lên nhiều, xem ra sắp sống rồi hả? Sống với vợ vẫn rất tốt chứ hả?”
“Không bận không bận, sống với vợ rất tốt ạ”. Hạ Ngọc Cẩn ngại ngùng cười ngớ ngẩn.
Mấy ngày gần đây, cậu ta ngồi ở Viện tuần sát, được các quan dưới hỗ trợ, đã từng mắng Công chúa, đánh tông thất. Để lão Đầu Dê cáo giả oai hùm, làm việc rất năng nổ, nên hội ăn chơi ở kinh thành không dám gây chuyện, bọn côn đồ không dám lộng hành. Việc trị an về bề mặt đã tốt lên nhiều, lời trách mắng bọn ngôn quan cũng ít đi nhiều.
Thành tích lớn trước mặt, có trốn để làm việc nhỏ này, cũng không đáng bị nói đến.
Tên thừa thãi này mà còn dùng được tốt thế, Hoàng thượng càng ngày càng phát hiện ra sự anh minh của mình, nhìn Hạ Ngọc Cẩn thấy cũng thuận mắt nhiều, biểu dương: “Ngươi làm quan cũng rất có trách nhiệm, vì dân mà thực hiện nhiệm vụ của mình. Việc ổn định của giang sơn Đại Tần, cũng có một phần công lao của ngươi. Cha của ngươi trên trời có linh thiêng nhìn thấy ngươi thành công thế này, trong lòng chắc cũng được an ủi phần nào”.
Hạ Ngọc Cẩn lần đầu tiên được ông ta khen, cả người cứ lơ lửng như trên mây, vui mừng sung sướng khiêm tốn nói: “Hoàng bá phụ quá khen rồi, có điều chỉ là việc dạy dỗ mấy đứa lưu manh lười biếng, cũng