Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342304
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2304 lượt.
ình. Còn tiểu cô nương bán hoa lông mày thanh mảnh, eo nhỏ mông to, bước đi lắc bên này lắc bên kia, bông hoa đào trên chiếc trâm bạc nhỏ trên đầu nhè nhẹ đung đưa, thật là một phong thái tao nhã làm say động lòng người, thuộc loại người đẹp cấp trung trở lên. Một quả phụ vừa đi qua, bộ ngực nảy nở, dung mạo xinh đẹp và quyến rũ, một cảm giác khó mà nói ra, cấp trung….
Hạ Ngọc Cẩn vừa chuyên tâm chăm chú quan sát, vừa âm thầm đánh giá cấp độ người đẹp ở trong đầu.
“Dô… không viết thơ tình không viết từ, một chiếc khăn tay gửi tâm tri, tâm tri nhận rồi lật ngược lại xem, ngang cũng thế mà dọc cũng thế, tấm tâm tình này có ai biết không?”. Một tiếng hát sơn ca trong và sáng truyền tới, giọng ca mềm mại, âm vang bay bổng.
Trong cảnh đẹp của buổi hoàng hôn, có vài con thuyền nhỏ trôi qua bên cửa sổ, có một vài thiếu nữ hái sen đang đứng trên thuyền, đang trêu đùa chọc ghẹo, bộ trang phục nghèo khó nhưng không che được khuôn mặt thanh xuân diễm lệ, người thiếu nữ đang hát lại càng xuất chúng hơn, mắt hạnh đưa tình, răng trắng như tuyết, tóc bồng như mây, một bên tóc mai đang cài một bông hoa lê, mặc một chiếc váy vải thô màu xanh cũ kỹ đơn giản, gọn gàng để lộ ra một vòng eo nhỏ, một thân hình dong dỏng, làm cho những người con trai bên sông đều quay đầu nhìn lại.
Hạ Ngọc Cẩn nhìn đờ cả người, chỉ hận một điều không thể huýt vài tiếng sáo để trêu trọc tiểu mỹ nhân.
My Nương đẩy đẩy nhẹ cậu ta: “Quận Vương gia…Tướng quân đang nhìn…”.
Hạ Ngọc Cẩn nhớ ra vợ đang ở bên cạnh, giật mình một chút, thấy mình không đúng, vội vàng thu lại cái nhìn phong lưu, chỉnh đốn lại thái độ, điều chỉnh lại biểu hiện trên mặt mình thành một chính nhân quân tử, sau đó dịu dàng nhìn vợ, muốn lặp lại mấy câu nghiêm chỉnh.
Cậu ta không nhìn sang còn đỡ, nhìn lần này, suýt nữa thì tức điên lên.
Trời ạ! Vợ cậu ta cũng đang nhìn người đẹp còn chuyên tâm chăm chú hơn cả cậu ta! Thật là háo sắc! Mắt sắp như dán chặt vào cơ thể tiểu cô nương nhà người ta!
Hạ Ngọc Cẩn thua người nhưng không thua vợ, tiếp tục nhìn trân trối vào tiểu mỹ nhân đó.
Chuông gió ở ngoài cửa bị gió thổi kêu lên, một chiếc xe ngựa màu xanh từ từ dừng lại bên đường, có một người đàn ông ăn mặc sang trọng, tướng mạo anh tuấn đem theo một người tùy tùng ưu tú, dưới sự đồng hành của hộ viện, bước vào quán, hơi cau mày, mỉm cười nói với mấy người tùy tùng: “Cửa hiệu trên núi, chỉ thế này thôi”. Tiểu nhị của cửa hàng vội vàng chạy ra cửa, lau mồ hôi trên trán, ngại ngùng giải thích với bọn họ: “Quan khách, thật ngại quá, hôm nay cửa hàng đã được một đại gia ở kinh thành bao hết rồi ạ”.
Tùy tùng tức giận: “Rốt cuộc là ai? Thế to quá nhỉ? Chương thiếu gia chúng ta…”
Chương thiếu gia ngăn sự vô lễ của cậu ta lại.
Tiểu nhị cười cười nói: “Nghe nói là thương nhân đi Giang Bắc cứu nạn, rất hào phóng, còn mang theo rất nhiều xe ngựa, đừng nói quán này, đến cả quán cơm bên cạnh và quán cơm bên cạnh bên cạnh đều được bao hết rồi. Muốn ăn cơm phải đợi, hoặc mấy vị đi đến quán nhỏ ăn tạm bát canh vậy?”.
Chỉ lỡ mồm nói mình là Quận Vương, những người dân thường chưa bao giờ nhìn thấy thế giới đều sợ đến nỗi đến câu nói cũng không nói hoàn chỉnh, các quan địa phương cũng thi nhau tới vẫy đuôi. Hạ Ngọc Cẩn không đủ kiên nhẫn đi chào hỏi các quan viên, mới qua hai huyện, đều bị bám riết rất phiền nhiễu, bèn suy nghĩ để tránh sự chú ý xung quanh, việc trừ hại cho dân thật uy phong, liền giấu thân phận, thay đổi quần áo.
Vì cậu ta thường lang thang trong chợ, diễn kịch lừa người cái gì cũng tinh thông, lại không có cái tướng hoàng gia, giả dạng thành một đại thương nhân đi Giang Bắc cứu trợ, lời nói trang phục không hề có chút sơ hở nào. Diệp Chiêu thấy cậu ta như thế, liền thuận theo, nên để thị vệ giả dạng thành hộ vệ, để quan viên tùy tùng giả dạng thành quản việc, xa phu và nô bộc thì vẫn thế, trong xe ngoài đồ vật riêng của Hạ Ngọc Cẩn, còn có ba mươi xe lương thực đi Giang Bắc cứu trợ. Lấy mắt thường mà nhìn, cũng khó mà biết được chân tướng.
“Thiếu gia của chúng ta là xuất thân cao quý, nếu không phải trên đường bánh xe bị hỏng, làm mất thời gian, thì làm gì thèm vào cái quán rách nhà ngươi chứ?!”. Tùy tùng bên ngoài thấy thương nhân, chiếm nhiều nơi thế, trong lòng không chịu, vẫn muốn tranh luận.
Chương thiếu gia thở dài một cái, chậm rãi hất cái quạt, cười nói: “Thôi vậy, ở đây không phải Giang Bắc, phải thân thiện, đừng tranh cãi, chúng ta đi thôi”.
Bọn tùy tùng bĩu bĩu môi, không cam tâm lầm bầm: “Nếu ở đây là Giang Bắc, nhất định phải đánh chết tên cẩu nô tài này…”.
Hạ Ngọc Cẩn nghe thấy tiếng cãi nhau ngoài cửa, tò mò nhìn qua, ánh mắt vừa đúng lúc nhìn vào Chương thiếu gia, thấy người con trai trẻ tuổi bình thường gia cảnh khá tốt, tướng mạo khỏe khoắn, khí chất nho nhã, nhưng không khiến người khác ghét, nhưng cái bọn tùy tùng thô lỗ bên cạnh lại tức đến nỗi mặt đỏ gay gắt. Cậu ta biết mình bao hết quán cơm hại người ta không có cơm ăn đói bụng, trong lòng cũng có chút ngại ngần, liền cười với bọn họ một chút, rồi quay đầ