80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342305

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2305 lượt.

u đi.
Mỹ nhân vừa cười hoa đào bừng nở.
Chiếc quạt trong tay Chương thiếu gia rơi xuống đất, đờ đẫn nhìn cậu ta. Nhìn theo chiếc áo trắng rộng che đi một thân hình dong dỏng, ở eo lại mang một miếng lục ngọc bội, gió thổi nhẹ qua, những sợi tóc xõa tung hơi hơi bay lên, lướt qua làn da căng mịn động cái có thể vỡ mất, lướt qua ngũ quan xinh đẹp sắc nét, dưới đôi lông mi dài là đôi mắt còn sáng hơn cả sao trời, hình như đang cười, hơi cong cong, mặt hồ rộng và xanh ngoài cửa sổ, hoa sen đầy hồ, khiến tất cả những mỹ nhân mà trước đây cậu ta từng gặp đều biến thành cát bụi trên đất hết.
Sóng nước mùa thu đầy tình chỉ trong cái quay đầu nháy mắt, lại làm cho trái tim người khác đập loạn nhịp.
Chỉ là không biết…
Chương thiếu gia bước nhanh lên theo, bước đến bên Hạ Ngọc Cẩn, kìm nén tâm tư đang trào lên sôi sục, nở một nụ ôn hòa nhất, thấp giọng khẩn cầu: “Tại hạ họ Chương, là tú tài, vị huynh đài này, không biết nên xưng hô thế nào?”.
Hạ Ngọc Cẩn nghĩ nghĩ, đáp lễ nói: “Họ Ngọc”.
Chương thiếu gia: “Ngọc công tử, chủ tớ chúng tôi không kịp giờ cơm, ở đây lại không có quán cơm ngon nào có thể ăn được, bụng đói, thực sự rất khổ sở. Không biết có tiện, kết một tình bạn, để chúng tôi ngồi xuống bàn bên cạnh được không?”.
Chỉ cần nể mặt một chút, Hạ Ngọc Cẩn là một người rất dễ nói chuyện, cậu ta thấy đối phương nhẹ nhàng cầu khẩn, bèn gỡ xuống cái tâm thái của người thương nhân, mỉm cười, chắp tay khách sáo vài câu, sau đó chỉ vào chiếc bàn duy nhất vẫn chưa ngồi kín, mời chủ tớ bọn họ đi ra đấy.
Chương thiếu gia thấy nụ cười của cậu ta lập tức tim đập loạn nhịp, dường như quên mất đất Bắc trời Nam, lại không dám để lộ ra sự sơ hở, vội vàng ngồi xuống bên cạnh, liếc mắt, cẩn thận quan sát.
Bên cạnh Ngọc công tử là một tiểu nương tử cài vàng đeo bạc, diện mạo như hoa như nguyệt, hình như là phu nhân hay thiếp phòng của cậu ta, đang ngoan ngoãn có ý lấy lòng cậu ta, nhưng lại bị hất ra vô cùng căm ghét. Còn hai người mắt to lông mày rậm, nhiều nhất chỉ có thể hình dung là nha đầu, cậu ta không thèm nhìn một tí nào. Nhưng lại chuyên tâm chăm chú bám lấy “người con trai” lạnh lùng anh tuấn bên cạnh, liên mồm nói chuyện, không khí ấm áp, cuối cùng còn…còn len lén nắm lấy tay “người con trai”, bẹo mạnh hai cái, nói nhỏ: “Tối nay nàng nhẹ tay với ta thôi nhé”.
“Người con trai” nhẹ nhàng gật gật đầu: “Ờ”.
Hóa ra Ngọc công tử này cũng là người đồng tính!
Chương thiếu gia vui mừng, chỉ hận một điều không thể dụ dỗ đến cùng, nhanh chóng thân thiết.






Đồng hành cùng chồng
Đi liên tiếp mấy ngày đường, bọn thị vệ và nô bộc đều rất mỏi mệt, đến Hạ Ngọc Cẩn ngày nào cũng trèo lên xe nằm ngủ, mông cũng đau đến nỗi không gượng được, vì thế quyết định nghỉ ngơi một đêm ở thị trấn nhỏ bé Giang Nam đẹp đẽ này, chỉnh đốn lại đội ngũ, đợi sáng sớm hôm sau lại tiếp tục xuất phát.
Đội ngũ gần ba trăm người quá là nhiều, chỗ ở của phần lớn người tùy tùng đều là tự dựng lều trại để ngủ, đồng thời thay nhau canh giữ lương thực. Chỉ Hạ Ngọc Cẩn nhớ mùi vị giường chiếu, đem theo vợ, thông phòng, quan viên, vài người tùy tùng theo bên đến trọ ở quán trọ duy nhất trong thị trấn này.
Chương thiếu gia nghe ngóng được tình hình, ra tay trước để chiếm ưu thế, lập tức sai người đến quán trọ, nhét tiền cho tiểu nhị để xác nhận phòng của Ngọc công tử, sau đó viện lấy lý do, chả tiền gấp mười lần, đổi phòng với người thương nhân bán lụa ở cạnh phòng cậu ta.
Tấm vách tường mỏng manh, vọng tới tiếng bước chân nhẹ nhẹ.
“Chậm một chút, nàng là đồ khốn, không biết ta đang tê nhức xương cốt sao?” Ngọc công tử hình như không thể gắng gượng được, thở nhẹ một tiếng, nhẹ nhàng cầu xin.
“Gần đây luyện tập không đủ, một chút thế mà cũng không chịu được sao?” Nhưng đối phương lại càng tăng tốc độ lên. “Lần trước ở thư phòng không phải càng kích thích sao?”.
Ngọc công tử: “Nàng im mồm!”
Tiếng thở kiềm chế dục vọng vọng tới, mang theo cái bản năng nguyên thủy nhất của loài người, xuân sắc vô bờ. “Người con trai” của Ngọc công tử rất nghe lời im mồm lại, hình như không chịu thương hoa tiếc ngọc chuyên tâm làm công việc khắc khổ, chỉ còn lại tiếng thở và tiếng rên nhè nhẹ của Ngọc công tử, còn có tiếng lắc lư mạnh mẽ của chiếc giường.

Ngọc công tử thật là một con thú cưng.
Chương thiếu gia ra sức lắng nghe, cố gắng lắng nghe, hình như đã nhìn thấy cảnh tượng quan hệ ở bên kia bức tường, nghe thấy tiếng va mạnh mẽ của hai cơ thể quấn lấy nhau. Cảm thấy cả người cũng bùng lên lửa tình, vội vàng gọi tên tùy tùng anh tuấn lên để trút giận, trong đầu cậu ta đều nghĩ đến hình ảnh của Ngọc công tử, điên tiết dùng lực, làm việc không hề thương hoa tiếc ngọc, làm cho đến khi tên tùy tùng khóc lóc, liên tiếp van xin tha cho.
“Bảo ngươi không nghe lời! Bảo ngươi là bùng phát ngọn lửa trong ông mà!”.
“Thiếu gia! Tôi không dám nữa!”.
“Không có giáo dục!”.
“Thiếu gia, đau lắm! Tha cho tôi đi!”.

Hạ Ngọc Cẩn tò mò: “Này