Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342343

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2343 lượt.

ng, trong không khí bốc lên những mùi hôi thối kinh khủng, cậu ta ý thức lùi về phía sau tránh né. Hơi chút sợ hãi, hơi chút hoảng loạn, càng không biết nên làm gì. Cậu ta muốn cho gạo, nhưng lại sợ không đủ chia, lại phá vỡ hết kế hoạch toàn cục, nhưng những nạn dân cứ khẩn thiết xin gạo cứu mạng.
Nếu không đưa ra được chủ ý chắc chắn thì cứ kiên trì với mục đích ban đầu vậy.
Hạ Ngọc Cẩn nghĩ trước nghĩ sau, quyết tâm giữ vững ý chí, lo cho toàn cục, xua tay nói: “Số gạo này, là đưa đến huyện Tụ Thủy…ta…ta…là thương nhân…”,
Lập tực, một viên đá bay tới.
Diệp Chiêu đưa tay bắt lấy, tức giận nhìn đứa bé vừa ném đá, đứa bé liền trốn sau lưng mẹ.
Không biết ai là người dẫn đầu chửi lớn:
“Đồ gian thương!”.
“Đồ tâm đen dạ thối, kiếm tiền mua quan tài! Không được chết tử tế!”.
“Đồ khốn hò tăng vật giá! Sinh con không mắt không mũi!”.
“Ông trời sẽ đánh sấm sét vào các ngươi!”.
Hạ Ngọc Cẩn sững người nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mặt. Cậu ta cuối cùng cũng phát hiện ra, hóa ra cứu nạn không phải là một hành trình nhẹ nhàng dễ dàng, mà là một con đường đầy chông gai, gian nan và đáng sợ. Chỉ cần một chút sai sót thôi sẽ là tính mạng của vô số người dân Đại Tần.
Cái tâm trạng thoải mái dần nặng nề lại.
Cái gánh trên vai dần nặng nề lên.
Huyện Tụ Thủy, đến rồi.
Cậu ta nhất định phải suy tính xem, bản thân mình có thể làm những gì.






Chiếc chén trà cổ
Khâm sai cứu nạn đã đến Giang Bắc, nạn dân dồn hết vào trong thành.
Chương huyện lệnh đang lo lắng không yên, để ngăn vị khâm sai đích thân đến huyện Tụ Thủy giám sát, ông ta không chỉ sai người âm thầm đi che đậy việc ăn bớt vật liệu công sức trong việc tu bổ đê điều, giấu đi đống lớn vàng bạc ngọc ngà mà khó khăn lắm mới kiếm được, mà còn phải ra tay mạnh, đánh, nhốt, giết hết những tên điêu dân muốn tố cáo, để tránh rắc rối.
Thông tin giữa Thượng Kinh và Giang Bắc không thông, dưới sự sắp xếp của bọn người xấu, tin đồn lan truyền khắp huyện Tụ Thủy.
Nam Bình Quận Vương là đồ ăn chơi của hoàng thất, trốn việc lười biếng, tham lam háo sắc, lòng dạ độc ác. Cậu ta quyền cao chức trọng, ở kinh thành nuôi bảy tám mươi người thiếp, đến Giang Bắc chỉ vì tiền, tiện thể thu thập mỹ nhân Giang Bắc, cơ bản không hề để ý đến sự sống chết của tiểu dân. Lời đồn càng lúc càng ác liệt, ở giữa còn thêm thắt thêm rất nhiều câu chuyện khác, khiến cho người dân trong lòng sợ hãi, thi nhau nghe ngóng thời gian quan ngự sử đến nơi. Ai ai cũng từ bỏ ý định tố cáo, nhanh chóng giấu con gái và con trai tuấn tú chưa kết hôn đi, không để tên quan háo sắc nhìn thấy.
Khó khăn lắm mới có một thiên tài quân sự trăm năm mới gặp, lại là con gái, áp lực xã hội vô cùng nặng nề.
Vì thế, con chồn vàng ngày nào cũng lao tâm khổ tứ, cũng là dễ hiểu thôi.
Hạ Ngọc Cẩn dành thời gian nửa tuần hương để hiểu thay cho tâm tư của bá phụ.
Trong thời gian chờ đợi, Chương thiếu gia gấp rút cưỡi ngựa đuổi tới, trên mặt nở một nụ cười rạng rỡ, giống như gió xuân tháng ba vậy. Chạy tới gần liền chậm lại, ngại ngùng nói: “Cha tôi đang mải cứu nạn, không thể ra tiếp đón được, mong được lượng thứ”.
Đánh giá của Hạ Ngọc Cẩn về Chương huyện lệnh lại tăng thêm mấy cấp: “Cứu nạn là việc nên làm. Trên đường gặp nạn dân thực sự đáng thương, dù sao giá lương thực bây giờ tăng cao, tùy tiện bán cũng kiếm được không ít lợi nhuận, chắc là cũng không bị cha tôi mắng đâu. Không bằng tôi cũng bỏ ra ít gạo, nấu ít cháo loảng, cho mọi người một ít?”.
Chương thiếu gia càng lúc thấy Ngọc công tử không hiểu thế sự, ấu trĩ càng đáng yêu, cậu ta cười hì hì đáp: “Hành thiện tích đức, cũng là việc tốt. Nếu anh muốn làm, tôi sẽ giúp anh dựng một cái lều phát cháo, chỉ là đừng có quyên góp nhiều quá, kẻo lại ảnh hưởng đến việc làm ăn của cửa hàng lương thực”.
Hạ Ngọc Cẩn không hiểu hỏi: “Cửa hàng lương thực không phải không còn lương thực sao?”.
Chương thiếu gia cười đáp: “Lương thực thì vẫn có, nhưng thương nhân trục lợi…”. Cậu ta ngừng lại, xem xét Ngọc công tử lần đầu tiên làm ăn, tâm địa cũng lương thiện, vì thế liền thay cách nói: “Lương thực không đủ cho tất cả mọi người, nếu lấy toàn bộ đem ra bán, mọi người sẽ nghĩ là cửa hàng này còn rất nhiều lương thực, nhỡ hò nhau cùng vào cướp, số người chết và thương sẽ vô số, như thế sẽ không tốt lắm”.
“Hóa ra là như thế”. Hạ Ngọc Cẩn như có gì đó suy nghĩ, mất một lúc, cậu ta lại nở nụ cười vô tư nói: “Tôi lấy hai xe gạo phân phát, làm chút việc thiện, cũng không đến nỗi bị nạn dân cướp giật chứ?”.
Chương thiếu gia ha ha cười lớn: “Yên tâm đi, đây là huyện Tụ Thủy, những người nạn dân đó cho dù là có ăn tim gấu gan báo, cũng không dám động vào bạn tốt của công tử huyện lệnh đâu!”.
Hạ Ngọc Cẩn cười càng lúc càng dễ nhìn: “May mà được biết anh”.
Chương thiếu gia cười càng lúc càng dịu dàng: “May mà được biết anh”.
Cậu ta dẫn Hạ Ngọc Cẩn đến biệt viện, là nơi ở của người thiếp của Chương huyện lệnh, rồi tiến hành bố trí mọi người, để


Pair of Vintage Old School Fru