Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342281
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2281 lượt.
́t rất lâu, đầu gối tê liệt, mắt mọng nước nhìn hai người đang thì thầm nói chuyện trong căn chòi, không dám nhắc nhở.
Khó khăn lắm Hạ Ngọc Cẩn và vợ mới nói xong chuyện riêng, cuối cùng cũng nhớ ra đám phụ nữ, cũng giữ lời hứa, hất tay một cái, bảo người tìm ra một căn nhà tồi tàn nhất và vài mẫu ruộng cho cô ta, đồng thời miễn trừ nỗi khổ lưu đày sung quân.
Bạch Thị tạ ơn Nam Bình Quận Vương, lại dập đầu mạnh mấy cái, khẩn cầu nói: “Tội nhân biết trước đây mình đã giúp kẻ ác làm việc xấu, tội rất lớn, trời đất tuần hoàn, phải chịu báo ứng. Muốn đem cái công lao nhỏ bé này đổi lấy ân điển cho người khác, mong Quận Vương gia ân chuẩn”. Cô ta nói xong, thổn thức không ngừng.
Còn có người vì việc công mà quên việc tư, nhượng đi một cơ hội tốt, nhất quyết đòi sung quân?
Hạ Ngọc Cẩn sững lại: “Ngươi muốn đổi cho ai?”.
Bạch Thị dứt khoát nói: “Con gái tội nhân mới chỉ bốn tuổi, cơ thể yếu ớt, không chịu được đường đi khó nhọc, e là không sống được trên đường đi. Tội nhân có thể chịu được khổ đi sung quân, mong Quận Vương khai ân, để nó ở lại Tụ Thuỷ, tìm một nhà tốt bụng nuôi dưỡng ạ”.
Con gái của Bạch Thị không hiểu xảy ra chuyện gì, chỉ thấy trán mẹ chảy máu, khóc lóc không thôi, ôm lấy chân mẹ mà khóc, còn gào thét: “Không được ức hiếp mẹ cháu!”.
Bọn họ khóc như Hạ Ngọc Cẩn là người vô lương tâm nhất thiên hạ vậy.
Hạ Ngọc Cẩn đã hết tính ăn chơi, cảm động lòng, do dự một lúc, thở dài một cái, cậu ta duỗi ngón tay ra, ngoài con gái Bạch Thị ra, lại đếm ra hai đứa trẻ nhỏ tuổi trong lòng mấy người họ, dặn dò: “Tội không liên quan đến con trẻ, ngoài con gái Bạch Thị ra, dưới mười tuổi, những đứa trẻ không được nhà nhận nuôi, để Bạch Thị làm mẹ nuôi, ở lại Tụ Thuỷ, miễn tội lưu đày”.
Bạch Thị thấy mẹ con không phải chia xa, vô cùng vui mừng, dập đầu liên tục tạ ơn.
Chương phu nhân thấy con gái tám tuổi của mình cũng ở trong số đó, vừa mừng nó được miễn nỗi khổ lưu đày, nhưng lại mẹ con chia xa, hận Bạch Thị cướp mất cơ hội, lại lo lắng cô ta oán hận sâu cay, không thể đối xử nhân từ với con mình được, trong lòng trăm mối tơ vò, tuy tình hình bắt thế, chỉ mong trở về dạy dỗ con gái cẩn thận, sửa đổi tính tình dối trá, học tính khiêm nhường biết điều.
Hạ Ngọc Cẩn thấy mọi việc đã xong, thấy chán chán, bèn đem quan binh đi đào vàng.
Bạch Thị nhớ chuyện Liễu Tích Âm, thấy Diệp Chiêu định đi, muốn đi đến thông báo, lại có một ít công lao. Nhưng lại suy nghĩ lại, Diêm Vương sống giết người không chớp mắt, không biết thái độ của cô ấy với em họ thế nào, cũng không biết Liễu tướng quân biết cháu mình chết có trút giận lên mình không, hơn nữa người lại không phải do mình hại. Nhưng cô ta vì lấy lòng Chương huyện lệnh, còn nói xấu Liễu Tích Âm, trong lòng mơ hồ.
Dù sao lúc cô ta biết tin thì người đã chết rồi, kẻ cầm đầu cũng đã phải đền mạng rồi. Hơn nữa cô ta là người con gái hậu viện không biết gì cả, muốn bàn giao thì trước tiên phải bàn giao cho Bồ sư gia, nhiều hơn một việc không bằng ít đi một việc, cứ coi như chưa từng nghe thấy cho xong.
Liễu Tích Âm vào sống ở trạm dịch nhưng chưa chính thức thông báo, việc tham ô là Chương huyện lệnh làm chủ, vỡ đê là do nước lớn, chết chóc xảy ra trong nháy mắt, vấn đề không nằm ở chỗ không cố gắng cứu giúp, mà là không tìm thấy thi thể, nói không chừng vẫn còn một chút tia hy vọng sống sót…
Nếu đối phương thực sự chưa chết, ông ta lại bảo là đã chết, tự nhiên lại làm tướng quân đau buồn, đó không phải là trách nhiệm của ông ta sao?
Việc này lại không phải chỉ một mình mình biết, hay là cứ để người khác nói vậy.
Bồ sư gia sợ Diệp Chiêu như hổ, đến gặp cũng không dám gặp nhiều, bèn giả vờ hồ đồ, tỏ vẻ như không biết gì cả.
Kết quả của việc nghĩ đi nghĩ lại là, chẳng ai nói ra cả.
Ngự nhạn truyền thư
Theo đường thuỷ muốn đến Mạc Bắc phải mất hơn nửa tháng, Liễu Tích Âm đầy bụng oán trách. Trên đường cứ đi ba ngày lại nghỉ hai ngày, hành trình chậm chạp. Giang Bắc lại nằm trên đường đi Mạc Bắc, vì thế Diệp Chiêu ngay từ đầu không ngờ rằng cô ấy đi mười ngày mà vẫn chưa đi qua Giang Bắc, càng không ngờ cô ấy không lựa chọn qua huyện Tần An về nhà, mà lại từ huyện Tụ Thuỷ đi núi Cố Đà để xuất gia.
Diệp Chiêu thấy Hạ Ngọc Cẩn đi rồi, lập tức lén lút mò về phòng, bảo Thu Hoa canh bên ngoài, Thu