XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342279

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2279 lượt.

một cái hạt sen tâm đắng, dịu dàng đưa vào mồm cậu ta, sau đó hết kiên nhẫn nhìn đám người: “Ồn ào quá, giết hết đi, đỡ gặp rắc rối”.
Hạ Ngọc Cẩn nhai nhai cái hạt, cả miệng thơm ngát, mãn nguyện lắc đầu nói: “A Chiêu nàng quá nhẫn tâm rồi, đều là những mỹ nhân xinh đẹp sao lại nỡ ra tay chứ?”.
Diệp Chiêu khinh bỉ: “Bọn họ á? Còn xinh đẹp? Người xấu tim đen, không bằng một sợi tóc của em họ thiếp”.
Hạ Ngọc Cẩn đập bàn tức giận: “Mẹ nhà ngươi chỉ nhớ em gái ngươi xinh đẹp thôi!”.
Diệp Chiêu an ủi: “Không phải, trong mắt của thiếp chàng là đẹp nhất”.
“Cút!”. Hạ Ngọc Cẩn bị làm cho nghẹn phải nuốt mấy lần cái hạt sen mới trôi xuống. Cậu ta không thèm nói chuyện nữa, đẩy người vợ khốn kiếp không biết nói năng ra, trực tiếp đứng trước mặt đám đàn bà con gái, cười khẩy nói: “Ta quyết định thả một trong số các ngươi”.
Hạ Ngọc Cẩn và tướng quân cãi nhau, chẳng nhẽ dùng bọn họ gánh tội?
Tất cả mọi người đều không khóc nữa, ngơ ngác nhìn cậu ta. Có vài người tự thấy mình xinh đẹp ra sức đầu mày cuối mắt với cậu ta, định dùng sự mê hoặc để quyến rũ cậu ta, đổi lấy một cơ hội sống sót. Tuy bọn họ khi trang điểm xinh đẹp đều không bằng một nửa Quận Vương gia, bây giờ dung mạo phờ phạc nên đầu mày cuối mắt trông càng khó coi, đến cả Dế Mèn và Cục Xương đều không muốn, âm thầm “phì” mấy tiếng trong lòng.
Hạ Ngọc Cẩn đi thẳng vào vấn đề: “Bồ sư gia tiết lộ, Chương vô đức khi sửa đê đã nhận một vạn năm nghìn lượng bạc. Hàng năm thu các đại thương hộ tiền hiếu thuận bốn nghìn lượng, còn có các khoản thu nhập do lập bừa bãi danh mục khác v.v… Những năm gần đây có số tiền hối lộ ít nhất không dưới bốn vạn lạng, nhưng số tiền này đều bị hắn ta giấu đi hết. Nếu các ngươi ai nói ra nơi cất giấu ngân lượng, ta sẽ miễn cho cái khổ phải xung quân, còn cho hai mươi lượng bạc, từ trong số tư sản lục soát sẽ cho một ngôi nhà nhỏ và năm mẫu ruộng, để cô ta ở lại Tụ Thuỷ, chăm chỉ mưu sinh”. Sau đó cậu ta nhìn Chương phu nhân, oán trách nói: “Cho ngươi đó”.
Chương phu nhân khóc lóc thảm thiết, nhất thời không nghe rõ cậu ta đang nói gì, đợi một lúc định thần lại, đang định mở miệng, thì Bạch Thị đang quỳ bên cạnh bà ta không cần suy nghĩ, dứt khoát ra tay, đẩy mạnh chủ nhân xuống đất. Nhân lúc bà ta còn đang chổng bốn vó lên trời, không kịp lật người dậy, xông lên trước hai bước, dõng dạc nói: “Tôi biết! Những việc tên cẩu quan đó làm, cái gì tôi cũng biết!”.






Che giấu khai báo
Hạ Ngọc Cẩn vui mừng, bất chấp Chương phu nhân đang khóc lóc ầm ĩ ở bên cạnh, vẫy tay bảo cô ta lên trước.
Bạch Thị chỉ sợ người bên cạnh cướp mất, lên trước vài bước, nói nhanh như tên bắn: “Có hai vạn hai ngân lượng vàng được giấu trong bức tường bí mật trong phòng khách, đó chính là bức tường đằng sau nhân vật Thanh hoa Hoa huỷ hoa tôn, đập vỡ thì sẽ thấy. Tên cẩu quan lần này bảo con trai về, là sợ sau lũ lụt trộm cắp càng nhiều, để tiền ở Tụ Thuỷ không an toàn, muốn đưa về quê. Ngoài ra còn có bốn vạn năm nghìn lượng bạc, được ông ta mang đi để lấy quan hệ, nói là năm sau sẽ có điều chuyển, nhảy lên hai cấp, lên thẳng chi châu”.
Hạ Ngọc Cẩn suýt chút nữa “phụt” ra, cái loại người này còn có thể thăng quan phát tài, thì thời khắc sinh ra của con chồn vàng chắc chắn là không đúng rồi, nếu không làm gì có cái mệnh mất nước đen đủi thế chứ?
Diệp Chiêu thấy cậu ta cứ nhịn cười, hỏi giúp: “Quan hệ với ai?”.
“Nói ra thì ông ta có thể bắt ta sao chứ?”. Hạ Ngọc Cẩn khinh miệt: “Mẹ ông ta là tội phi, xuất thân thấp kém, Thái hậu rất không thích, nếu không phải lúc tiên đế lâm bệnh ông ta đã hiếu thuận với người đặc biệt thoả đáng, thì làm sao có thể được phong thái ấp hậu hĩnh thế chứ? May mà ông ta cũng coi là thật thà thông minh. Ngoài cái bản tính yêu tiền đến chết đó, vẫn chưa bắt được tội nào đặc biệt lớn. Nếu không đã sớm bị đương kim Hoàng Thượng giáng cấp phong thái ấp ở biên cương rồi. Lần trước ta làm loạn sòng bạc của ông ta, ông ta nửa câu cũng không nói, sau đó còn sai người tới xin lỗi, nói thuộc hạ của mình không có mắt”.
Diệp Chiêu dặn dò: “Sau khi trở về, chàng nói với Hoàng thượng một tiếng”.
Hạ Ngọc Cẩn hả hê: “Tất nhiên, mở sòng bạc là chuyện nhỏ, can thiệp vào việc điều động quan viên của lại bộ là việc lớn. Ta thấy ông ta lần này gặp vận đen to rồi, đợi cứu nạn trở về, xem ông ta có mặt mũi nào chê cười ta vô dụng không”.
Bạch Thị quỳ ở trên đâ