Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342248

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2248 lượt.

i bà ấy là được mà?!”.
Cục Xương cúi đầu bối rối.
Diệp Chiêu ném viên đá cuối cùng trong tay, mặt hồ gợn lên bảy tám làn sóng, cô chậm rãi hỏi: “Chàng muốn đi à?”.
Hạ Ngọc Cẩn nhẹ nhàng trả lời: “Có nàng đi cùng thì đương nhiên ta thích đi rồi”.
Diệp Chiêu nhìn cậu ta, đứng bật dậy, khóe miệng còn nở nụ cười tủm tỉm: “Đi”.
Buổi trưa, hai người quyết định tìm một cái cớ đi bờ Tần Hà mua đồ, sau đó trốn vào một quán trà giữa đường để thay một bộ quần áo của người dân bình thường, rồi trà trộn vào đám đông, vừa tránh được An Thái Phi nói nhiều, lại vừa có thể chơi vui vẻ.
Thu dọn một lúc, xe ngựa đã chuẩn bị xong, cửa bên của phủ Nam Bình Quận Vương mở ra.
Hạ Ngọc Cẩn dẫn vợ đi, chưa đến cửa, nghe thấy tiếng thị vệ chửi rủa ầm ĩ.
“Không phải đã ném đi rồi, sao lại về đây hả?”.
“Tên tiểu tử này còn không sợ chết! Điên rồi hả?”.
“Rốt cuộc nó muốn làm gì chứ?”.
“Chắc không phải muốn ám sát chứ?”.
“Trời ạ! Quận Vương sắp ra ngoài rồi! Mau đuổi đi đi!”.
Vài tiếng đấm huỳnh huỵch xuống một cái bị thịt, Ha Ngọc Cẩn vẫn còn đang không biết làm thế nào, Diệp Chiêu đã bước nhanh lên kiểm tra, nhưng thấy thị vệ Quận Vương phủ đang kéo một tên ăn mày cả người đầy máu sang bên kia đường, liền hạ giọng hỏi trưởng thị vệ: “Có chuyện gì thế?”.
Trưởng thị vệ nói: “Là một tên câm bị điên, không nói lý lẽ được, hai tháng nay cứ ngồi ở cửa đòi lợi lộc, thuộc hạ đã nghĩ hết cách rồi, đuổi bảy tám lần vẫn không chịu đi, bị ép đến hết cách, nên đành ra hạ sách”.
Diệp Chiêu: “Vô dụng!”.
Hạ Ngọc Cẩn bịt mũi, không chịu được: “Thôi đi, người tàn tật cũng rất đáng thương, chắc là trời lạnh không có chỗ ở, vì thế mới nằm ở đây”. Cậu ta thấy tình hình có vẻ tồi tệ, liền trách mắng: “Người điên làm gì hiểu được chuyện? Cả kinh thành này không phải đều biết ta và phu nhân vô cùng từ bi sao? Các ngươi làm quá đáng quá đấy”.
Trưởng thị vệ liền cúi đầu chịu tội.
Hạ Ngọc Cẩn nhìn tên câm đang vùng vẫy loạn xạ, tướng mạo trông khá khủng khiếp, giống hệt một thằng điên, trong lòng cũng hơi sợ hãi. Thấy nếu tên này cứ nằm ngoài cửa cả ngày thực sự cũng rất kinh khủng bèn lùi hai bước, hất tay nói: “Cho hắn chút tiền mua thuốc, tìm một đại phu tốt tốt để xem bệnh, đem lời của ta, đưa đi trại tế bần nuôi”. Sau đó bổ sung: “Làm tốt vào, đừng phá hỏng âm đức của đứa con tương lai của ta”.
Bọn thị vệ đồng thanh vâng dạ.
Không ngờ, tên ăn mày nhìn thấy hai người họ, hai mắt sáng bừng lên. Nhân lúc thị vệ không để ý, hắn cắn mạnh vào tay tên thị vệ đang tóm lấy tay mình. Sau đó ngã xuống đất, lê cái chân bị đánh gãy và hai tay trên đất, trên con đường đầy đá xanh lạnh lẽo, từng bước từng bước bò về phía Diệp Chiêu, trong mồm phát ra những tiếng kêu đầy kích động.
Từng giọt từng giọt, vết máu kéo dài trên mặt đất.
Hắn ta cứ một mạch bò về phía trước.
Thị vệ bị cái cách làm không màng đến tính mạng của hắn ta làm cho ngạc nhiên một lúc, sau khi định thần lại, tiếp tục lên trước kéo lôi.
Tên ăn mày vùng vẫy, móc từ trong lòng ra một miếng vải cũ thấm đầy vết máu, hướng về Diệp Chiêu, ra sức vung tay múa chân.
Trong chớp mắt, Diệp Chiêu nhanh chóng, tóm lấy chiếc khăn tay, mặt mày biến sắc.
Những vết máu nhàn nhạt quen thuộc, những vết máu đậm đậm lạ lùng, ngang dọc trùng lên nhau, dưới góc khăn tay còn cẩn thận thêu hai dòng thơ:
“Nhất phương cẩm mạt dữ quân tri, hoành dã ti lai thụ dã ti”.
Bên cạnh dòng thơ còn có một hàng chữ viết bằng máu:
“Kỳ Vương câu kết Đông Hạ, phản”.
“A! A! A a a a a a a a a a…”. Tên câm điếc lấy đầu đập đất, kêu khóc thảm thiết, trút hết sự uất ức. Rít lên đau khổ, vang vọng rất lâu, mãi không tan biến, những giọt nước mắt giải thoát, từng giọt từng giọt, rơi lên những vết máu trên đất, dần dần tan ra. Từ Mạc Bắc đến kinh thành, cả đường ăn xin, trải qua bao sự gian nan, nơm nớp lo sợ, chịu đựng những cái nhìn khinh bỉ, cuối cùng hắn ta cũng đưa bí mật đến với tay người cần đến.






Tra hỏi thẩm vấn
Kỳ Vương là người thế nào?
Là em ruột cùng cha khác mẹ với Hoàng thượng.
Tuy ông ta tướng mạo giống lợn, hành động cũng giống lợn, tính cách cũng giống lợn, với Hoàng thượng lúc nào cũng vâng vâng dạ dạ, coi tiền tài như mạng sống, nhìn thấy tiền là hai mắt sáng lên, chỉ thiếu một điều là ôm hết về nhà, những việc ngoài tiền ra hình như đều không hứng thú. Một kẻ như ông ta rất đáng ghét, nhưng nếu nói ông ta có gan mưu phản, rất khó làm cho người khác tin.
Mưu phản là tội lớn chu di cửu tộc.
Diệp Chiêu thấy cậu ta nói cũng rất có lý, sự tức giận trong lòng dần dần tan biến, nhưng nhất định không yên tâm: “Thiếp viết cho em họ rất nhiều thư, đều không có hồi âm”.
Hạ Ngọc Cẩn nhìn cô với ánh mắt như cô đang ngoại tình vậy.
Diệp Chiêu bổ sung: “Đều là thư xin lỗi”.
Hạ Ngọc Cẩn bỗng nhanh chóng trầm lại.
Cậu ta tạm thời che đi sự bất mãn, ghi vào sổ, lại truy vấn: “Nếu em họ của nàng không trở về, thì cữu phụ của nàng phải nói một tiếng với nàng chứ?”