Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342241
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2241 lượt.
giật giật giống như một thằng điên, từ cổ họng nặn ra vài tiếng “a a a a a a a” giống như con quạ đang kêu vậy.
Để một tên điên kinh tởm như thế va phải Quận Vương gia, nhỡ chẳng may làm loạn lên gì đó thì không phải là chuyện nhỏ.
Không ngờ, tên câm lại lết cái thân đầy vết máu, khóc rầu rĩ quay lại, vẫn ngồi ở gần đó, cuộn lại thành một đống. Trong tay cầm một tấm vải rách bẩn thỉu, với đôi mắt đục ngầu, nhìn khẩn thiết về phía cửa lớn của phủ Quận Vương, làm cho người ta cảm thấy lạ lùng.
Có nhà tông thất quý tộc nào có thể chịu được một tên như thế lượn lờ ở cửa nhà mình chứ?
Lão Long nhận định, tên này chắc chắn bị điên! Đầu óc không bình thường!
Hắn ta lần này gặp phải An Thái Phi, lần sau cầm gậy đuổi Quận Vương gia đánh thì làm sao chứ?
Lão Long càng nghĩ càng lo lắng, ông ta xem xét thấy mọi người cũng hết kiên nhẫn rồi, bèn nhét cho hắn ta mấy cái bánh màn thầu, truyền đạt lời dặn cuối cùng: “Ăn xong mau đi đi, đây không phải là nơi xin cơm, để Quận Vương gia nhìn thấy không tốt. Bên bờ Tần Hà có nhiều tửu lầu quán ăn như thế, trên núi Nam Sơn có ngôi chùa phát cháo, làm gì có chuyện không được chứ? Nếu còn ở đây tiếp, chúng ta thật sự không khách sáo đâu”.
Tên ăn mày ăn màn thầu, nhưng chẳng thèm nghe lời khuyên của anh ta, vẫn không chịu đi, cứ lang thang ở cửa. Thỉnh thoảng còn ngẩng lên trời vẽ nguệch ngoạc vài nét, hình như điên lắm rồi.
Lão Long thở dài, không biết làm cách nào, trở về nói với thị vệ một tiếng, bảo ông ta sai người đi đuổi.
Bọn thị vệ bị ba lần bốn lượt sai đi đuổi ăn mày, tức giận vô cùng, tất cả đều hậm hực: “Có đi không?”.
Tên ăn mày sững sờ nhìn bọn họ, tiếp tục cầm lấy tấm vải rách hoa chân múa tay.
Thị vệ đều xuất thân từ đánh trận, bản tính vốn dĩ đã không tốt, bị giày vò nhiều lần, tính chịu đựng cũng đã hết, không thèm nhịn nữa, đá mạnh hắn ta một cái vào chân, gãy rắc một tiếng.
Tên ăn mày đau đến tận xương, phát ra tiếng kêu như xé tim rách phồi, hít vào khí lạnh, rồi lăn lộn ra đất.
Bọn thị vệ kéo hắn ta, nhét lên xe bò, đưa ra ngoài thành, lạnh lùng nói: “Cút! Nếu còn quay lại, thì sẽ đánh gãy nốt cái chân kia!”.
Tiếng khóc khàn đục kỳ lạ của tên ăn mày, vang lên trong đồng không tĩnh mịch, tuyệt vọng khiến người khác thấy buồn thảm.
Hạ Ngọc Cẩn đang đứng tấn trong vườn hoa, nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, cứ văng vẳng bên tai, liền hỏi Thu Thủy: “Tiếng gì đấy?”.
Thu Thủy nghĩ nghĩ: “Chắc là tiếng quạ kêu?”.
Thu Hoa: “Quận Vương gia, người đừng nhân cơ hội lười biếng.”
Hạ Ngọc Cẩn vội vàng thu lại ánh nhìn.
Từ Giang Đông trở về đã hơn bốn tháng rồi, sau khi cậu ta tự làm mất thể diện, không ra ngoài bao giờ, vừa cùng vợ bồi bổ cơ thể, vừa rèn luyện thân thể. Còn Diệp Chiêu sau khi bị cách chức cũng không điều binh, làm thế nào cũng không quen với việc nhàn rỗi, lại không đành ra ngoài thường xuyên, ngày nào cũng ở nhà phát chán lên. Chịu được một tháng, cuối cùng không nhịn được nữa, tập hợp tất cả bọn nha đầu a hoàn trong phủ Quận Vương lại, khi rỗi dạy bọn họ võ nghệ, bày binh bố trận, để đỡ chán. Ngoài Dương Thị không rảnh ra, bây giờ đã được hai tháng rồi, My Nương có thể bắt chước múa đao uyên ương, Huyên Nhi học được múa kiếm dài, đến cả một tên nha đầu thổi lửa cũng sử dụng được vài chiêu bắt giữ.
Hạ Ngọc Cẩn nghi ngờ, thêm nửa năm nữa, bọn a hoàn nhà cậu ta có thể sai đi đánh nhau được rồi.
Cách đó không xa, Diệp Chiêu đang ngồi lười biếng trong chòi, mặc bừa một chiếc váy dài, tay phải chống cằm, vô cùng chán nản ném mấy viên đá xuống dưới hồ.
Quen sống một cuộc sống lo lắng kích thích rồi, sao có thể nhanh chóng lười biếng nhàn tản được chứ?
Một con mãnh thú trong rừng sâu, sao có thể thích nghi với cuộc sống trong lồng chứ?
Cô ngẩng đầu, nhìn một đàn ngỗng hoang đang bay về phía Nam, từng hàng từng hàng, từng cặp từng cặp, sao mà hạnh phúc đến thế?
Hạ Ngọc Cẩn nhảy ra khỏi chậu lửa, mặc kệ Thu Hoa đằng sau đang kêu gọi, chạy đến trước mặt cô, ngồi sát bên cạnh, ném vài viên đá với cô, chạm chạm vào tay cô, hào hứng hỏi: “Chúng mình ra ngoài chơi đi?”.
Diệp Chiêu thu tay lại, hoài nghi hỏi: “Đi đâu chứ?”.
Hạ Ngọc Cẩn cười hì hì: “Huyền Diệu Quan tối nay có hội”.
Diệp Chiêu cau mày: “Thiếp không tin”.
“Ta cũng không tin”. Hạ Ngọc Cẩn vui vẻ bóp vai cô, tận tình miêu tả: “Hàng năm hội ở Huyền Diệu Quan đều rất náo nhiệt, đi xem kịch, bắt ngỗng, đoán câu đố, phi tiêu, ăn kẹo mạch nha, ăn bánh trôi bánh chay, nếm rượu ngon, còn có kịch con rối, kịch khỉ và chuột, kính vạn hoa của Tây Mán, rất thú vị”.
Cục Xương chần chừ nói: “Quận Vương gia, An Thái Phi nói đây là nơi những người hạ đẳng chơi, bảo người đừng đi lại lung tung, cẩn thận kẻo ăn bị đau bụng, hoặc là bị hội côn đồ không có mắt lừa đảo ạ”.
Hạ Ngọc Cẩn xị mặt lại, ương bướng nói: “Lần này không phải có phu nhân ở bên sao? Cái khu bé tí ấy có gì mà sợ chứ? Cứ cho có mười tám tên côn đồ thì cũng là tìm cái chết, sợ gì chứ?”.
Cục Xương: “Nhưng, Thái Phi nói…”.
Hạ Ngọc Cẩn tức giận: “Ngươi đừng nói vớ