Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342224
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2224 lượt.
và ám thám, về Giang Bắc điều tra triệt để việc này, truyền Kỳ Vương vào cung gặp Hoàng thượng.
Những việc động trời đều là những việc của con chồn lông vàng.
Hạ Ngọc Cẩn như có suy nghĩ gì, lại hỏi: “Nàng không lo lắng?”.
Diệp Chiêu do dự một lúc, chậm rãi hỏi lại: “Lo lắng thì có ích gì chứ? Sự việc đã đến nước này, chẳng lẽ thiếp lại lao vào Đông Hạ Vương cung cứu người sao? Hay là thống lĩnh quân đội đến đánh Đông Hạ? Bây giờ thiếp đã bị cách chức, việc không tiện rời kinh tạm thời để đấy, địch tối ta sáng, tình hình chưa rõ ràng thì tạm thời cũng khó nói. Nếu như đánh rắn động cỏ, để Đông Hạ Vương phát hiện ra thân phận của Liễu Tích Âm, hoặc là sẽ bị bắt làm con tin, hoặc là ra tay lấy mạng, làm thế nào mới tốt đây?”.
Hạ Ngọc Cẩn nhấn mạnh: “Nàng thực sự không làm gì cả?”.
Diệp Chiêu quay đầu đi, nhìn vào chiếc cần câu: “Diệp Chiêu thiếp không bao giờ đánh trận mà không chuẩn bị”.
Hạ Ngọc Cẩn còn muốn truy hỏi chuẩn bị thế nào, bỗng nhiên lời nói dừng lại ở đầu môi, lại nuốt vào.
Diệp Chiêu cũng im lặng không nói gì.
Diệp Chiêu nhiều năm trấn thủ Mạc Bắc, lấy tâm đối đãi, Diệp Chiêu bao năm chinh chiến, người đi theo rất nhiều, cho dù tuyệt đại bộ phận quân quyền đã giao đi, trước khi thế cục chưa rõ ràng, sao lại không giữ lại chút thế lực cá nhân để đề phòng bất trắc chứ? Bây giờ cô đã lén sai người tâm phúc đi Đông Hạ âm thầm điều tra, đợi tin tức xác nhận, sau khi bố trí thỏa đáng, lại xuất kích cứu người.
Những việc này không thể nói rõ với Hạ Ngọc Cẩn được.
Không liên quan đến việc tin tưởng hay không, mà Hạ Ngọc Cẩn là con cháu của Hạ gia, cậu ta có nghĩa vụ tuyệt đối bảo vệ giang sơn Đại Tần, toàn tâm trung thành với Hoàng đế. Nếu biết thông tin mà không báo, thì sẽ là bất trung với Hoàng thượng, nếu biết tin mà báo lên, thì lại bất nghĩa với vợ, bị đứng giữa hai bên thật khó xử.
Bản thân Hạ Ngọc Cẩn cũng hiểu rõ, có những thứ cứ nên giả vờ không biết thì hơn.
Hai vợ chồng im lặng câu cá, ai cũng có suy nghĩ của mình.
Lần này câu cá, liền câu đến tận chiều tối. Hoàng hôn rực rỡ đang lóe lên từng chùm tia sáng đầy màu sắc trong không trung, từng làn sóng nước chiếu lên ảo ảnh thật diễm lệ. Dây câu động nhẹ, cần câu được nhấc nhẹ lên, con cá thứ tám béo núc cắn câu. Diệp Chiêu nhìn con cá tham ăn ngốc nghếch hồi lâu, gỡ ra khỏi lưỡi câu, ném trả lại xuống nước, lẩm bẩm: “Cứ nuôi đã, rồi từ từ ăn”.
Hạ Ngọc Cẩn đang ngủ gật liền tỉnh dậy, dụi dụi mắt, đứng dậy, ngáp một cái rõ dài, rồi xoa bụng nói: “Đói rồi”.
Mấy đứa a hoàn bụng đói réo ầm ĩ vô cùng sung sướng, vội vàng vây xung quanh, tranh nhau đòi dọn cơm.
Bỗng nhiên, Thu Hoa vội vàng từ cửa Hoa viên chạy tới, nói to lên: “Tướng quân, không hay rồi!”.
Diệp Chiêu quay người lại nhảy lên, cau mày: “Học lâu như thế rồi mà vẫn không xong quy tắc, còn có việc nào không hay hơn nữa đáng để mà hò hét tướng lên thế không hả?”.
Hạ Ngọc Cẩn phụ thêm: “Đúng thế đúng thế!”
Thu Hoa lắp ba lắp bắp nói: “Là…là Cữu lão gia tới…”.
“Cữu lão gia?”. Diệp Chiêu kinh ngạc: “Cữu lão gia nào?”.
Thu Hoa giậm chân nói: “Còn có Cữu lão gia nào nữa? Tất nhiên là Liễu đại tướng quân, đại Cữu lão gia!”.
Diệp Chiêu nghẹn một lúc, khuôn mặt bối rối trong chốc lát.
Hạ Ngọc Cẩn ghé vào tai nói: “Chắc không phải là Liễu cô nương mất tích, tới hỏi tội chứ hả?”.
Diệp Chiêu nhớ lại tai họa mà em họ gặp phải và bản tính nóng nảy của cữu cữu, trong lòng hốt hoảng, nhưng bình tĩnh lại rất nhanh, chỉnh sửa quần áo, bước vội về phía phòng khách.
Hạ Ngọc Cẩn cũng tấp tểnh đi theo, không biết là thấy người khác gặp họa mà vui mừng hay là đầy sự thông cảm nói: “Có muốn chuẩn bị thuốc dưỡng thương cho cô không?”.
Diệp Chiêu trợn mắt nhìn cậu ta, nhưng cũng không nói gì.
Liễu tướng quân đang ngồi trong phòng khách, dưới sự hầu hạ của Thu Thủy, đang hào hứng thưởng thức những bức thư họa của các danh gia trên tường: “Bức Thảo trùng nhi này vẽ thật giống, nhưng cái bức sơn thủy kia lại giống một bãi mực, không biết của cái tên khốn nào?! Để ông đây lấy nghiên mực đổ xuống vài cái, cũng có thể vẽ ra! Ngươi nói xem có đúng không?”.
Thu Thủy cũng đồng tình: “Tướng quân cũng nói thế ạ, nhưng Quận Vương gia không chịu”.
Liễu tướng quân lắc đầu quầy quậy: “Mắt mũi kiểu gì vậy? Cái thứ này không ăn được không uống được, chùi đít còn chê hơi cứng”.
Không phải là người một nhà thì không vào chung một cửa, Hạ Ngọc Cẩn buồn rẫu nghĩ.
Diệp Chiêu ho mạnh một tiếng.
Liễu tướng quân thấy Diệp Chiêu, mày giãn mắt cười, bước lên đón nói: “Cháu ngoan…”
Hạ Ngọc Cẩn cũng ho mạnh một tiếng.
“Cháu gái ngoan”. Liễu tướng quân liền thay đổi cách gọi, trước tiên nhìn cháu rể xinh đẹp như hoa, rồi lại nhìn cháu gái mình đẹp trai tuấn tú, mọi cảm xúc dâng lên trong lòng, không có cách nào giải tỏa. Ông ta so so cái đầu của Diệp Chiêu với mình cũng bằng bằng nhau, than thở: “Năm đó lúc nhìn thấy cháu, mới tám tuổi, còn chưa cao bằng ngực ta, còn nghịch hơn cả đứa con hoang, khiến cho Diệp thân gia cầm gậy đuổi theo kh