Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342228

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2228 lượt.

bẩy ra hứng đằng trước, sau đó ưỡn ngực, hắng giọng nói: “Có gì từ từ nói, vợ à, cẩn thận Tố quan hà đỉnh trong bồn hoa nhé, đừng để cữu cữu của nàng chém vào, đánh nhau thì ra hoa viên nhé…”.
Liễu tướng quân tức đến nỗi mắt đỏ ngầu lên, dũng mãnh vô song, đại đao trong tay múa như vạn hổ thị uy, với thế chém bia nứt đá. Diệp Chiêu nhanh nhẹn, vận luôn khinh công, như con khỉ bay lên nhảy xuống, dụ ông ta ra chỗ hoa viên ngược hướng với chiếc Tố quan hà đỉnh. Hai người, người này chạy người kia đuổi, những nơi đi qua, hoa rơi liễu rụng vô số, bọn a hoàn nô tài thò đầu ra xem, có người học võ hai tháng rồi không tồi, còn có thể bình phẩm một trận. Hạ Ngọc Cẩn đuổi theo đến hành lang rồi đứng nhìn.
Huyên Nhi thấy nguy hiểm đã qua, cũng theo ra yếu ớt hỏi: “Liễu tướng quân e là quên mất phu nhân là phụ nữ nhỉ? Sao lại đánh vào mặt chứ?”.
My Nương cũng tiến tới, hoảng loạn hỏi: “Quận Vương gia, làm thế nào bây giờ?”.
“Làm thế nào?”. Hạ Ngọc Cẩn đờ đẫn đứng nhìn rất lâu cữu cữu múa đao, vợ thì chạy lung tung, chần chừ nói: “Dặn dò nhà bếp nấu cơm muộn một tí, trước tiên lấy cho ta một cái ghế tới, rồi bưng hai bát điểm tâm và hạt hướng dương để nhét vào bụng đã…”.
Đợi sau khi Hạ Ngọc Cẩn và bọn thị thiếp tiêu hóa xong hai bát điểm tâm, Liễu tướng quân rốt cuộc tuổi già, cầm chiếc đại đao nặng trình trịch, múa lâu nên có phần run tay, lại thấy Diệp Chiêu không dám đáp trả, cứ một mực xin lỗi, cũng biết Tích Âm xảy ra chuyện trách nhiệm chính không phải ở cô, cuối cùng cũng thở hổn hển dừng tay lại, gọi cái tên vẫn còn đang ngồi trên cây cầu xin xuống, hỏi cô ta phải giải quyết thế nào. Diệp Chiêu ghé sát vào tai nói vài câu, Liễu tướng quân nghĩ rất lâu, thấy chưa thỏa mãn lắm, liền gọi thị vệ thân thiết lại, muốn chuyển thư tới các tướng lĩnh có quan hệ rất tốt ở ải Gia Hưng, cầu xin sự giúp đỡ.
Hạ Ngọc Cẩn mở một bình rượu ngon, với ý định để hai người đó nhìn vào mình, cậu ta thấy Liễu tướng quân đã thu lại đại đao, bèn chậm rãi bước đến, kéo kéo tay áo Diệp Chiêu, lấy lòng nói với Cữu lão gia: “Sự việc đã như thế, có gấp gáp cũng không kịp, mọi người đều muốn cứu Liễu cô nương, không bằng cùng nhau ngồi xuống bàn bạc cẩn thận, tính kế lâu dài”.
Liễu tướng quân đối với đứa cháu gái không may mắn, sớm đã không có chỗ dựa, nhưng tài mạo song toàn, hiểu biết đạo lý này từ đáy lòng thương xót như con gái ruột. Nghĩ tới việc bây giờ không biết sống chết ra sao, gặp phải đại nạn, xót xa đến nỗi mắt đỏ lên, ông ta hận hận trừng mắt nhìn Diệp Chiêu “quên tình cũ lấy tình mới” một cái, lại nhớ ra cô ta là phụ nữ, lại đờ đẫn. Cả một bụng phẫn nộ không có chỗ nào trút ra, cuối cùng thở dài thườn thượt, giữ thể diện cho cháu rể, im lặng ngồi vào chỗ.
Khi ngồi vào chỗ xong, Diệp Chiêu lại trở về với chủ đề lúc nãy, cảm thấy không ổn, cẩn thận tỉ mỉ hỏi: “Đại cữu phụ, thật là Hoàng thượng triệu người về kinh sao?”. Liễu tướng quân uống vài chén rượu buồn, vừa nhớ cháu gái, vừa xua tay nói: “Trong cung sai người truyền chỉ, làm sao mà giả được chứ?”.
Hạ Ngọc Cẩn rất bối rối: “Có phải là do chúng ta quá lâu rồi không ra ngoài, nên không nghe nói?”.
Sắc mặt Diệp Chiêu ảm đảm bất định, cô nghĩ rất lâu, lắc đầu: “Tuy tôi đã từ bỏ việc quân ở kinh thành, nhưng trong quân đội kinh thành không phải không có huynh đệ của tôi. Hồ Thanh, Thu Lão Hổ, Hoàng phó tướng, Mã tham tướng bọn họ đều ở trong đó, đều là mối thân tình thắm thiết. Thánh thượng đã nói rõ do Điền tướng quân thay chức vụ của tôi, đó là một lão tướng quân chinh chiến nhiều năm, lại ở trong quân doanh kinh thành năm sáu năm, lý lịch đủ để người khác phục tùng, sau khi tiếp nhận làm việc cũng rất xuất sắc, chưa bao giờ phạm lỗi. Nếu là do đại Cữu phụ về thay chức vụ của Điền tướng quân, thực sự thì không có lý lắm. Cứ cho là thật sự có ý chỉ như thế, cách mấy tháng như thế, mấy người đó cũng phải báo cho tôi một tiếng chứ…”.
Liễu tướng quân tức giận: “Nói vớ vẩn gì đấy? Thiên tử mà các ngươi cũng nghi ngờ sao?”.
Hạ Ngọc Cẩn do dự hồi lâu, hỏi: “Xin hỏi người công công truyền chỉ hình dạng thế nào?”.
Liễu tướng quân nghĩ một lúc, vò đầu nói: “Công công không phải là đều không có râu, da trắng bệch, giọng the thé sao? Ta làm sao mà nhận ra được? Trọng tướng ở biên ải, chỉ nhận ra thánh chỉ, thánh chỉ cẩm lăng ngọc trục thất sắc, bên trên có ngự ấn màu đỏ to tướng, làm sao có thể giả được chứ? Ông ta còn sai một giám quân tới từ quân Gia Lăng, võ nghệ không tồi, tửu lượng còn tốt hơn, nói năng khiến người khác thích thú vô cùng. Lúc ta vào cung quá muộn rồi, nói Thánh thượng đi hầu hạ Thái hậu, việc không gấp gáp tạm thời không gặp đại thần, vì thế ta đến chỗ ngươi trước”.
Diệp Chiêu chỉ hỏi: “Có thể đưa thánh chỉ ra cho cháu xem một chút không ạ?”.
Liễu tướng quân thấy hai người thần sắc lo lắng, trong lòng bỗng nhiên có chút không yên, bèn lấy thánh chỉ được bọc cẩn thận ra, đưa cho cháu gái. Những nhà có tước vị, nhà nào mà không có lấy vài cái thánh chỉ chứ?
Hạ Ngọc Cẩn lấy ra thánh chỉ mà trước đây đã từng nhận, rồi đối