Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342227

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2227 lượt.

ắp nhà, làm gì có chút nào dáng vẻ của con gái chứ? Sau này nghe nói con thành công lớn, trong lòng cữu cữu cũng được an ủi, có ai ngờ, ý…Sao lại thiếu mất cái chim chứ?”. Ông ta đau khổ cực khổ, ngước mắt thấy sắc mặt của Hạ Ngọc Cẩn rất tồi tệ, vội vàng chuyển giọng, tán dương: “Đây là cháu rể của ta hả? Tướng mạo thật tuấn tú, đáng yêu và dịu dàng, thật khác người thường, còn mạnh mẽ hơn những tên thô lỗ ở Mạc Bắc nhiều. Cũng khá khen là cậu ta có thể chịu được tính cách tồi tệ của cháu, thật là không dễ dàng”.
Hạ Ngọc Cẩn khó khăn cười nói: “Đúng vậy ạ, thật không dễ”.
Liễu tướng quân thấy đối phương không vui, tiếp tục cười ha hả: “Ta đem cho hai ngươi ít quà”. Tùy tùng liền đem quà lên, Diệp Chiêu nhận lấy nhìn một cái, ngoài thanh đao Bá Miêu Tây cho mình ra, còn lại là da giữ ấm hảo hạng trong rừng sâu Ha Thiếp Thiếp gần với ải Gia Hưng, hai củ nhân sâm trăm năm tuổi, một hộp trân châu, có thể thấy cữu mẫu biết chồng cô cơ thể yếu đuối sợ lạnh, nên đã rất tận tâm.
Diệp Chiêu sai người nhận lấy quà, đích thân dâng trà lên.
Liễu tướng quân uống trà, càng lấy làm cảm khái, cố gắng tìm từ ngữ để khen ngợi: “Thật không ngờ, cháu trai…cháu gái sau khi thành thân, càng có…”. Ông ta nhìn một lúc, thực sự không tìm ra từ nào để hình dung, không có cách nào khác đành lắc đầu an ủi: “Cháu nên học theo cữu mẫu, sau này đừng mặc quần áo con trai nữa. Mặt đen thì thoa thêm ít phấn, dáng vẻ kém thì may quần áo đẹp lên một chút, thêu thêm vài bông hoa, mặc thêm váy bằng cái sợi gì đấy, cài thêm vài chiếc trâm vàng. Tốt xấu gì thì cũng không nên để mất mặt tướng quân, thật mất thể diện quá”. Ông ta vỗ vỗ vào vai Hạ Ngọc Cẩn, cố gắng tỏ ra dáng vẻ rất có nghĩa khí của một người đàn ông, mắng Diệp Chiêu: “Một người chồng tốt thế này, phải trân trọng chứ”.
Hạ Ngọc Cẩn bị bàn tay to như cái quạt đó vỗ lên vai, tí nữa thì ngã lăn ra. Cậu ta nhìn khuôn mặt trung hậu thật thà đó, lại nhớ đến bức thư riêng kêu gọi vợ cậu ta khi chia tay phải đánh cho cậu ta một trận, liền cười cười trên mặt nhưng bên trong thì không cười được, âm thầm chửi rủa.
Diệp Chiêu vâng dạ ngoan ngoãn, rồi cẩn thận hỏi: “Cữu phụ đến đây vì việc của cữu biểu muội ạ?”.
Liễu tướng quân nghe thấy liền vui mừng hỏi: “Chắc là cháu đã tìm được mối cho nó rồi hả? Đối phương là nhà thế nào? Khi nào thì thành thân đấy?”.
Diệp Chiêu và Hạ Ngọc Cẩn đều sững người lại, hai người nhìn nhau, đồng thanh hỏi: “Người tại sao lại về kinh ạ?”.
Liễu tướng quân mặt mày rạng rỡ: “Tất nhiên là phụng chỉ về kinh”. Ông ta nhìn Diệp Chiêu, thấy hơi đắc ý quá, ngại ngần xoa xoa bàn tay nói: “Cháu gái à, cháu rốt cuộc vẫn là một người con gái. Hoàng thượng cách chức của cháu cũng khổ tâm lắm. Vì thế người cố tình điều động ta về, tiếp nhận công việc của cháu ở doanh trại Thượng Kinh. Đều là người một nhà, lọt sàng xuống nia mà. Cữu mẫu của cháu cũng đang đóng gói hành lý, bán nhà cửa đất đai, vài ngày nữa cũng sẽ tới, mọi người sống cùng nhau rất tốt mà”.
Diệp Chiêu càng bối rối hơn: “Đây là phụng mệnh gì? Sao cháu không biết?”.
Liễu tướng quân trấn thủ ải Gia Hưng bao năm như thế, uống nhiều đất cát sa mạc, luôn lo lắng cẩn thận canh giữ vùng biên giới giữa Đại Tần và Đông Hạ, bây giờ tuổi đã cao, vác đại đao lưng đã hơi đau, từ lâu đã muốn điều về kinh thành. Càng huống hồ thiên hạ binh mã đại tướng quân là chức vị cao nhất vinh quang nhất, đã bị cháu gái nhà mình chiếm mất, tuy có thể lý giải, nhưng cũng là võ tướng, trong lòng từ trước đến giờ luôn có chút gì đó khó nói. Vì thế khi nhận được nhiệm vụ do người trong cung truyền tới, vui mừng đến nỗi đến cả thần sắc uy nghiêm cũng không giữ được, cười ha ha uống rượu tạm biệt với mọi người, vội vội vàng vàng về kinh.
Ông ta tự biết chiến công không bằng Diệp Chiêu, thấy cháu gái có phần ngại ngần, bèn chuyển chủ đề nói: “Cửu cô nương đâu?”.
Diệp Chiêu từ sự kinh ngạc rồi định thần lại, tự biết không thể thoát khỏi tội, len lén nhìn Hạ Ngọc Cẩn, Hạ Ngọc Cẩn nhanh chóng nhìn đi chỗ khác, có ý như: “Một người làm một người chịu trách nhiệm”. Diệp Chiêu hết cách, miễn cưỡng gồng mình, kể hết tai họa và hoàn cảnh bây giờ mà Liễu Tích Âm gặp phải, chỉ giấu chuyện em gái dụ dỗ Hạ Ngọc Cẩn muốn làm thiếp.
Liễu tướng quân nghe thấy sững người lại.
Diệp Chiêu cúi đầu, không dám nói nhiều.
Hạ Ngọc Cẩn nhìn nhìn bên trái, rồi lại nhìn nhìn bên phải, sờ sờ cằm, định hòa giải: “Sự việc đã xảy ra rồi, tức giận cũng không…”.
Lời chưa nói hết, Liễu tướng quân đấm mạnh vào mặt Diệp Chiêu, chửi mắng: “Đồ mất dạy đáng chết! Thật khốn kiếp! Cửu cô nương bị mù mắt mới phải lòng ngươi!”
Diệp Chiêu ngẩng đầu, đón nhận cú đấm đó, mặt đỏ ửng cả một vùng. Đang định mở miệng xin cữu cữu bớt giận, nhưng thấy cữu cữu đã vô cùng tức giận, thu nắm đấm lại thuận thế rút thanh đao ở bên hông ra, hung dữ chém tới, đuổi bọn a hoàn chạy toán loạn.
“Này…”. Hạ Ngọc Cẩn đứng ở bên cạnh, vội vàng tránh gió đao, rụt cổ lại, lùi hai bước về phía sau My Nương, nhưng cảm thấy không ổn, bèn giơ bộ xương đang run lẩy


XtGem Forum catalog