Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342182
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2182 lượt.
chăm sóc từng bông hoa màu đỏ lửa đang chuẩn bị tàn, mong ngóng nói: “Bảo bối à, mau mau kết quả đi…”.
Điều binh khiển tướng
Tin báo về việc tướng quân Đại Tần xoay chuyển cục diện cuộc chiến và lời thỉnh cầu đàm phán của Đông Hạ tới Thượng Kinh, Hoàng đế đang uống canh tổ yến, vừa xem và cười hì hì gật đầu, sau đó nhìn thấy một dòng chữ nhỏ ở cuối thư, không chịu được sự kích động, lại phun hết lên người Hoàng Quý Phi, người được ông ta sủng ái nhất. Hoàng thượng đập bàn mà hét: “Đi… hự hự, đi tóm cái tên khốn Nam Bình Quận Vương… hự hự lại đây!”.
Hoàng Quý Phi không để ý đến việc lau nước tổ yến trên mặt đi, vội vàng đấm lưng cho ông ta, dịu giọng: “Thánh thượng bớt giận”.
Từ sau khi Diệp Chiêu xuất chinh, Hạ Ngọc Cẩn ngày nào cũng lo lắng không yên. Đang tuần phố, bỗng nhiên bị bảy tám thị vệ đưa vào trong cung, nhìn thấy Hoàng bá phụ đang cầm tờ quân báo, sắc mặt đen như đít nồi, không ngừng lo lắng suy đoán: Chắc không phải là vợ cậu bị thương nặng hay chết trận chứ? Nghĩ tới điều này, cậu vô cùng đau khổ, suýt nữa thì khóc.
Hoàng đế im lặng hồi lâu không nói gì cả, chỉ tức giận nhìn vào khuôn mặt như hoa như ngọc của cậu ta, chỉ hận một điều là không thể nhìn Quận Vương thành quận chúa, nhìn đứa con của Quận Vương Phi chuyển vào bụng của Quận Vương. Đáng tiếc bất kể ông ta nhìn bao lâu, Quận Vương vẫn là Quận Vương có cái đó, cuối cùng thở dài một cái, chán nản ngồi xuống: “Trời không phù hộ Đại Tần rồi”.
Con là do cái tên khốn này tạo ra.
Không đánh hắn ta thì đánh ai.
Thị vệ chần chừ bước lên trước lôi Hạ Ngọc Cẩn vẫn còn đang cười ngờ nghệch, từ từ đi về phía dưới, cứ một bước lại quay đầu lại. Thái giám phụ trách giám hình bối rối hỏi: “Đánh với tội danh gì ạ?”.
Lữ công công trong lòng nghĩ ngợi, bước lên trên, nhỏ giọng đề xuất với Hoàng thượng: “Nên đánh! Quá nên đánh! Nam Bình Quận Vương lại để Quận Vương Phi có thai! Rõ ràng là tội không thể tha! Dù thế nào cũng phải chịu trách nhiệm chứ?!”.
Lời vừa nói ra, không những mọi người suýt nữa ngất, đến cả Hoàng thượng cũng muốn phun ra.
Hạ Ngọc Cẩn trên đường bị kéo đi, vẫn còn đang hưng phấn gào thét: “Con chịu trách nhiệm! Con bảo đảm chịu trách nhiệm! Đứa con trong bụng vợ con là của con! Không sai!”.
Vì người đàn ông làm vợ mình có thai mà bị đánh, thực sự quá là hôn quân!
Hoàng đế thấy mình không đúng lắm, vội vàng kiềm chế sự tức giận, bảo thị vệ dừng lại, cố gắng moi móc trong tâm trí để tìm lý do khác.
Đáng tiếc Hạ Ngọc Cẩn gần đây lại rất biết điều, không trêu ghẹo con gái nhà lành, không uống rượu hoa, không gây loạn lung tung, không vào sòng bạc lầu xanh, không có trốn việc lười biếng. Hàng ngày đều nghiêm chỉnh đến Viện tuần sát, cùng với lão Đầu Dê đi tuần phố, dẹp hết bọn ác bá ăn chơi, vài ngày lại đến thỉnh an ở An Vương phủ. Thỉnh thoảng còn vào cung kể chuyện cười cho Thái hậu, về nhà đóng cửa không ra ngoài, đến kịch cũng không nghe…
Ông ta nghĩ hết ba canh giờ, thực sự không nghĩ ra lý do nào để đánh người, đành miễn cưỡng tóm cậu ta lại, trên khuôn mặt cương nghị lại nặn ra một nụ cười dịu dàng, dặn dò: “Binh hoảng mã loạn, vợ ngươi lại vì nước ra trận, ngươi phải có sự chuẩn bị tâm lý. Cái thai này của cô ấy không dễ giữ, nếu nhỡ có gì, thì cũng là hy sinh vì quốc gia. Ngươi phải ngoan ngoãn giữ gìn, không được uống rượu gây chuyện, đợi đoàn quân chiến thắng trở về, ta sẽ trọng thưởng các ngươi. Còn con cái… sau này sẽ có”.
Vấn đề cơ thể bị lạnh của Diệp Chiêu, chưa bao giờ nói ra bên ngoài, chỉ có đại phu, Hạ Ngọc Cẩn và bản thân cô biết.
Còn phụ nữ của Hoàng đế thì lại quá nhiều, con cái cũng quá nhiều. Đối với việc sinh con mà nói, ông ta vừa không hiểu và cũng không có thời gian để hiểu. So với việc con trai con gái là việc riêng thì ông ta quan tâm đến việc quốc gia hưng vong nhiều hơn, đặt mình vào vị trí của người khác ông ta cũng cho rằng tất nhiên đại bộ phận cũng nên nghĩ như thế. Ông ta rất tin tưởng Diệp Chiêu sẽ tùy cơ ứng biến. Khi bị ép đến không còn cách nào khác, sẽ vì thắng lợi của cuộc chiến, sẽ hành động theo chức trách của tướng quân, từ bỏ đứa con.
Đáng tiếc, ông ta đoán đúng Diệp Chiêu, nhưng lại không đoán đúng cháu mình.
Hạ Ngọc Cẩn còn muốn phản bác.
Hoàng thượng lạnh lùng nói: “Ngươi là con cháu của Hạ gia. Em trai ta cũng là cha của ngươi An Vương trước đây vì Đại Tần mà hy sinh; chị gái ta, cô cô của ngươi là công chúa Thanh Hoa phải lấy chồng xa; từ khi khai quốc đến nay, nhẫn nhịn chịu đựng gánh vác trách nhiệm nặng nề, tông thất hoàng thân vì nước mà hy sinh có biết bao nhiêu người? Ngươi lúc đầu ở trên Kim Điện, đứng trước văn võ trong triều, vì bảo vệ cho trăm họ, mà mời Diệp Chiêu xuất trận, bây giờ phải chịu bất kỳ hậu quả nào có thể xảy ra”.
Hạ Ngọc Cẩn mau chóng bình tĩnh lại, trầm tư một lúc, rồi thật thà gật đầu: “Dù sao cũng là đứa con đầu tiên của con, nếu có thể giữ được thì tốt nhất là vẫn nên giữ”.
Hoàng thượng thăm dò: “Nếu không giữ được thì