XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342141

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2141 lượt.

ng lòng có nỗi đau như lửa đốt, cho dù trong lục phủ ngũ tạng đều là nỗi đau quặn thắt.
Cô đã hao tốn toàn bộ ý chí, cuối cùng cũng khống chế được sự kích động đau đến phát điên, làm cô dừng bước.
“Thế này đi”, khóe miệng Liễu Tích Âm hơi cong lên, giống như cô gái nhỏ khẩn cầu Diệp Chiêu dẫn mình lén ra bờ hồ chơi thời thơ ấu vậy, bỏ đi sự tính toán, bỏ đi màu sắc độc ác, trên mặt chỉ còn lại sự thuần khiết của trẻ thơ, cô bình tĩnh nói: “Ở đây với em, một lúc thôi”.
Diệp Chiêu hít thở sâu, cuối cùng cổ họng cũng bật ra một chữ: “Được”.
Đám thân binh canh giữ địa lao, nghe ngóng tình hình.
Hai người ôm chặt nhau, ngồi trên phiến đá trong địa lao, rì rầm nói.
“A Chiêu, chị nói xem liệu có một ngày, nữ nhi có thể đọc sách, có thể luyện võ, có thể làm ăn, có thể làm quan, có thể đánh trận, có thể làm những việc mà nam nhi làm không?”.
“Có chứ, rồi sẽ có ngày đó”.
“A Chiêu, chị nói xem liệu có một ngày nữ nhi không bị nhốt trong nhà nữa, chỉ nhìn bốn bức tường và bầu trời, mà có thể du ngoạn khắp nơi không?”.
“Có chứ, nhất định có”.
“A Chiêu, chị nói xem có một ngày nào đó, nữ nhi có thể tùy ý nhảy múa, không bị coi thường không?”.
“Có chứ, em sẽ là người đẹp nhất trong đám nữ nhi ấy”.
“Chị có thể nhìn là nhận ra em ngay không?”.
“Có”.
“A Chiêu, đợi đến ngày đó, chị không cần phải làm phụ nữ nữa, đến cưới muội được không?”.
“Được, ta lấy em”.
“Không có anh ta?”.
“Không có”.
“A Chiêu, em rất vui”.
“…”
“…”
Diệp Chiêu đang ôm lấy Liễu Tích Âm đồng tử dần dần giãn ra, nhẹ nhàng lau đi vết máu trên mặt cô, dịu dàng nói bên tai cô, giống như sự thì thầm của đôi tình nhân. Cơ thể cô càng ngày càng lạnh đi, nhưng ánh cười nơi khóe miệng lại ngày càng rõ hơn, sắc mặt trắng bệch có chút quầng hồng, giống như hoa đào dùng hết sức lực nở rộ trong đêm cuối xuân, đẹp vô cùng.
Gió đông chậm, muốn níu giữ xuân mà không được, trong chốc lát, xuân đã đi mất.
“A Chiêu, muội nhìn thấy cha mẹ rồi…”.
Địa lao u ám nhưng trên mặt cô hiện lên một màu sắc của sự hạnh phúc.
Rồi sau đó, trăm hoa rơi rụng.
Diệp Chiêu đứng lên, cởi áo bào ra, nhẹ nhàng che cho cô, sau đó khép đôi mắt đẹp nhất trên thế gian lại, nắm chặt cán đao, dẫm lên vết máu đầy trên đất, quay người bước đi, không có chút lưu luyến, không có chút do dự, không chút chậm chạp.
Con đường lớn mà cô hao tâm tổn sức mở ra, cô nhất định phải kiên định đi tiếp.
“Tích Âm hãy đợi huynh, chờ đuổi xong bọn lang sói, huynh đưa muội về nhà”.






Bầu trời sáng lên một màu trắng như da ở bụng cá, gió thổi cuốn cát vàng bay, giương cao ngọn cờ, mười vạn đại quân tập trung ở ngoài cửa Tây thành Thông Dương, tiếng trống trận dừng, con người cũng tĩnh mặc lại.
Y Nặc Hoàng tử xông lên trước, trèo lên đầu tường, đưa mắt nhìn ra xa. Dưới ngọn cờ, là áo giáp quen thuộc, lưng thẳng như cây bút, tay cầm đại đao nặng tám mươi tám cân, giống như mũi lao cắm trên lưng ngựa không bao giờ biết mệt mỏi, chỗ lông mày cong có ánh sao lạnh lóe qua.
Là cô ta, đúng là cô ta.
Hoàng tử không nhịn được mỉm cười, hàm răng trắng như tuyết, giống như nanh sắc của con sói đói, khua tay, đội cung nỏ tiến lên trước, giương cung lắp tên, chỉ về phía những binh sĩ đang nâng thân gỗ cực lớn chuẩn bị công thành.
“Hứ! Đúng là không coi Đông Hạ ra gì?!”. Hiệu lệnh còn chưa phát ra, quân lính vẫn chưa hành động, đại Hoàng tử đã dẫn quân đuổi đến tường thành, ở phía sau nhìn lên, to giọng dặn dò: “Nghiêm phòng tử thủ! Để xem con đàn bà này còn có thủ đoạn gì!” Sau đó cảnh giác nhìn sang Hoàng tử Y Nặc, ra lệnh: “Người chỉ huy trận chiến này phải là ta”.
Lần đầu ra chiến trường, tim Hạ Ngọc Cẩn chưa bao giờ đập nhanh đến thế, áo giáp nặng trịch trên vai, tay cầm thanh trường đao, bên tai gió rít, khói lửa chiến tranh rực rỡ, giấc mộng thuở thiếu thời đã thành hiện thực mà không dám tin. Chân do cưỡi trên ngựa nên từng đợt từng đợt tê mỏi, từng thớ thịt trên vai đều mệt mỏi, đầu óc không cách nào suy nghĩ nổi, nhưng cậu vẫn ngồi rất thẳng trên lưng ngựa, học theo ánh mắt sắc bén giống như Diệp Chiêu, nhìn vào thành Thông Dương, trên mặt phảng phất vẻ của một lão tướng đã nhiều năm trận mạc, không có chút sợ sệt.
Trịnh tướng quân không ngừng đưa ra các chỉ thị bố trí, cải trang thành Trại Ngọc Lang dùng giọng của Diệp Chiêu để ra lệnh, đội tiên phong bắt đầu tấn công nghi binh.
Tất cả mọi người ai giữ phận sự người đó, đều đợi tín hiệu đưa ra, Diệp Chiêu xông đến cửa Tây, cũng là lúc tập hợp để tổng tấn công.
Khói bay lên, tín hiệu được phát đi.
Trong thành Thông Dương, tiếng giết người chấn động trời xanh, kho lương thảo lửa ngút trời. Hoàng từ Y Nặc kinh ngạc quay đầu lại, trong lòng nhận ra lại trúng vào độc kế của Diệp Chiêu, lập tức lệnh cho quân rút về phòng ngự, xem xét tình hình địch.
Có binh sỹ trấn thủ Đông thành liều chết chạy thoát, dùng chút sức lực cuối cùng báo tin, rằng tướng quân Diệp Chiêu câu kết với sứ tiết Kỳ Vương cải trang, x