Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342135

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2135 lượt.

ần các mỹ nhân thân hình mềm mại, giọng nói dịu dàng, ngọt ngào gọi “Tướng quân”, lập tức rất hào phòng, chiều bọn họ lên đến tận trời. Các vợ bé ngày đêm vây quanh tướng quân để tranh giành sủng ái, chỉ hận không thể đạp Quận Vương ra để chỉ theo Quận Vương Phi. Cậu ta muốn động vào các bà vợ bé chẳng phải là đắp đất lên đầu thái tuế sao, là nhổ râu bên mép của hổ, khác nào tìm cái chết?
Hạ Ngọc Cẩn đi đến chỗ hoang vắng không có người, đánh mắng một trận với tên tiểu tử ngốc đưa ra kiến nghị ngu xuẩn, ra lệnh: “Nghĩ tiếp! Nghĩ không ra sẽ đuổi ngươi sang phòng thêu!”.
Cục Xương ngỡ ngàng: “Quận Vương gia, phòng thêu là nơi đàn bà ở mà”.
Hạ Ngọc Cẩn tức giận ngút trời: “Đến một việc của đàn bà ngươi cũng không làm được, đưa ngay vào cung tịnh thân rồi đi thêu hoa, đích thân cảm nhận là hợp nhất”.
Cục Xương biết chủ mình chỉ dọa thôi, nhưng cũng biết anh ta có chút tức giận rồi, không dám lơ là, chỉ còn cách khóc lóc thảm thiết tiếp tục đi làm việc. Hạ Ngọc Cẩn chạy vào nhà bếp lấy một bát canh chân giò nấu với đậu tương mang đến cho Diệp Chiêu, bởi có những thứ cần phải lo trước tính sau, bồi bổ càng sớm càng tốt. Các quan viên ở trạm dịch thấy tướng quân đánh thắng trận và Quận Vương gia thân phận cao quý giá đáo, vốn muốn tiếp đãi để lấy lòng, đưa chút phong bao, đặc sản, xem ca hát múa của mỹ nhân, nhưng thấy bọn họ với bộ dạng như vậy, không dám lỗ mãng, lại biết Quận Vương thân thể ngọc ngà, thân phận cao quý, cũng không dám đưa đồ ăn bừa bãi, rất lấy làm phiền muộn. Nay nghe nói Quận Vương gia đang nghĩ trăm phương ngàn kế lấy lòng phu nhân, vài tên quan nhỏ sợ vợ như sợ cọp đột ngột cảm thấy có chút tương đồng giữa các đấng mày râu với nhau, liền tấp nập đến bái kiến, đưa ra các kiến nghị ý tưởng.
Hạ Ngọc Cẩn nói năng hành động chuẩn mực, hàng ngày đều cười nói vui vẻ, rất mực ôn hòa, không hề có chút nào dáng dấp của bọn công tử nhà giàu ăn chơi.
Diệp Chiêu thấy thái độ kỳ quái của anh ta làm mình thấy không quen chút nao, bụng cũng bị những món bổ dưỡng làm cho no căng, trong lòng rất khó hiểu, hỏi tâm phúc là Hồ Thanh và Thu Lão Hổ: “Rốt cuộc anh ta bị sao thế?”
Hồ Thanh là kẻ nếu không trêu người khác thì toàn thân khó chịu, ha ha hai tiếng rồi lắc đầu nói: “Quận Vương không phải người thường, hành động cũng không bình thường, tại hạ không cách nào đoán biết được”.
Thu Lão Hổ ngoài việc đánh trận xông lên phía trước, các việc còn lại đều không rõ, ông ta đang đắc ý sờ vào cái đầu trọc vừa mới mọc ra tóc soi nhờ vào gương của tướng quân, thấy thế không nghĩ gì mà nói luôn: “Đàn ông sẽ đối tốt với phụ nữ, đa phần là do làm việc gì sai trong lòng thấy áy náy. Năm xưa tôi làm mất bạc trong nhà, trở về không có mặt mũi nào gặp vợ, khúm núm thẽ thọt cả nửa tháng trời, còn nữa lần trước đi lầu xanh bị vợ tôi biết được, sợ vợ nổi giận, cũng phải khúm núm mất nửa tháng”. Người vợ đã mất của ông ta là hổ cái đầu tiên ở thôn Thập Lý Bát, vừa đen vừa to lớn vừa xinh đẹp, tay cầm chày cán bột khi tức giận thì đến người đàn ông vạm vỡ cũng phải tránh đi. Thu Hoa Thu Thủy tuy có hình bóng của mẹ, nhưng từ nhỏ bị đói nhiều quá, lớn lên vẫn cứ gầy gò, kém xa nhan sắc của mẫu thân. Bây giờ về Thượng Kinh, cái gọi là danh môn khuê các, từng người gầy gò trắng xanh, yếu ớt không ra gió được, nhìn đã thấy không có ham muốn rồi, dưới gầm trời này đi đâu mà tìm được người phụ nữ nào ngực to, tính cách đanh đá, lẳng lơ trên giường bằng vợ ông ta nữa?
Thu Lão Hổ nói hồi lâu rồi cũng chợt buồn.
Diệp Chiêu sờ vào bụng, ngẫm nghĩ những lời mà Hạ Ngọc Cẩn nói với cô trước đó, rồi lại dùng tư duy của nam nhi nghĩ ngợi, rồi cũng hiểu ra, níu lấy Thu Lão Hổ hỏi: “An Thái Phi từng nói trong thời gian mang thai phải lấy thêm thiếp cho đàn ông, có phải anh ta nhịn lâu quá không chịu được, khó khăn lắm mới tìm được một mỹ nhân, muốn lấy về, lại sợ bọn Dương Thị My Nương tranh giành gây chuyện không vui nên ra quyết định bỏ bọn họ để lấy người mới về?”
Kể từ khi Nam Bình Quận Vương ngay cả tiểu đạo cô trong đạo quán cũng không tha, bắt lên thuyền hoa để hưởng lạc, Thu Lão Hổ đã chắc chắn anh ta là người giống mình, là tay hám sắc, rất thích, liền tán đồng: “Có mới nới cũ là bản tính con người, đúng rồi! Gần đây anh ta hay qua lại với quan lại ở đây, hình như còn nói chuyện nhiều với phụ nữ nữa, không chừng là chán các vợ bé trong nhà, muốn thay mới đây”.
Cả đời này Diệp Chiêu không hề có tự tin để làm một người phụ nữ, làm thế nào để là người vợ tốt lại càng lơ mơ. Từ khi cô được gả vào Nam Bình Quận Vương phủ, đúng là trong mắt người tình đều là Tây Thi, với phu quân tìm từ đầu đến chân cũng không tìm ra bất cứ điểm xấu gì, chỉ thấy diện mạo đẹp đẽ tốt bụng, hoàn hảo như người nhà trời, tốt hơn trăm lần trạng nguyên tài tử, thiếu niên hào kiệt. Nay vợ chồng hòa hợp, tình cảm sâu đậm, chỉ hận nỗi không moi tim gan của mình ra để làm được việc gì có ích cho chồng. Cho nên cô đã lệnh cho thủ hạ thu thập rất nhiều mẫu phụ nữ ưu tú ở kinh thành để về học theo, muốn học sự đảm đang của Hoàng phu nhân