Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342129

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2129 lượt.

nh cảm sâu nặng cô dành cho Diệp Chiêu, so với bộ dạng vô tích sự của mình khó khăn mới ra trận một lần lại sợ đến nỗi không trèo xuống ngựa được, trong lòng cậu có một sự ngưỡng mộ xen lẫn với sự đố kỵ không nói rõ ràng được. Lại nghĩ, người chết là quan trọng, hồi ức tốt đẹp, Diệp Chiêu lại đau lòng tột độ trước cái chết của biểu muội, có lẽ cả đời này sẽ không quên được một tiểu mỹ nhân kiên cường quyết đoán, nếu như cứ hay mang mình ra so sánh, càng nhìn càng phát hiện thấy kém cỏi, ngộ nhỡ… Hạ Ngọc Cẩn hết sức buồn rầu, nhưng lại không dám nói ra, cậu ta giống như con chuột đi đi lại lại trong phòng không biết bao nhiêu vòng, làm cho Cục Xương ở bên cạnh hoa mắt chóng mặt, hỏi mấy lần có phải Quận Vương gia do vợ có mang, ở riêng cảm thấy cô đơn nên cần tìm phụ nữ hoặc chơi xúc xắc chọi già nhưng đều không có kết quả, không nghĩ ra cách nào khác, chỉ đành ngoan ngoãn ở bên cạnh nhìn xuống nền nhà.
Hạ Ngọc Cẩn vẫy tay gọi Cục Xương đến, hỏi nhỏ: “Hỏi ngươi một việc, ngươi phải trả lời thật”.
Cục Xương gật như bổ củi.
Hạ Ngọc Cẩn mặt xanh lét.
Hồ Thanh hỏi Thu Thủy: “Thê tử, nghe nói tướng quân gần đây đang đọc “Thi Kinh” à?”.
Thu Thủy không biết đã chọc tức Quận Vương gia ở chỗ nào, đang không biết xử lý thế nào, nghe thấy phu quân hỏi, lập tức bỏ thắc mắc qua một bên, quay đầu trả lời: “Không phải sao?! Đại phu không cho tướng quân nghịch đao, cô ấy đột nhiên lại hứng thú đọc sách, luyện chữ đến mức khắp nơi đều là mực”.
Hồ Thanh cau mày: “Cô ấy rõ ràng rất ghét học hành, tại sao lại chăm chỉ vậy?”.
Thu Thủy cũng băn khoăn: “Đúng là bất thưởng, trước đây nếu như không phải do quân tình bắt buộc, đánh mười gậy cô ấy cũng không muốn xem một chữ”.
Hồ Thanh tự nói một mình: “Hình như Tích Âm cô nương thích nhất là “Thi Kinh”…”.
Thu Thủy: “Tướng công, khăn ướt là gì? Có phải đồ tốt không?” [1'> Hai người đi xa dần, tiếng bàn luận cũng nhỏ, dần dần biến mất ở hành lang trạm dịch.
[1'> Trong tiếng Trrung, Thi Kinh và khăn ướt có phát âm gần giống nhau.
Hạ Ngọc Cẩn vốn đã như sấm nổ bên tai, trước mắt xuất hiện hình ảnh vợ mình ôm “Thi Kinh”, vừa chép những tình thi trong đó vừa đọc thầm tên Tích Âm, tình ý sâu đậm, ý yêu mặn mà, ngày rộng tháng dài, càng cảm thấy biểu muội xinh đẹp thông minh nhưng chết yểu đáng thương, lại càng ghét bỏ cái đồ vô tích sự không có tài cán gì, cuối cùng dùng chân đạp chồng sang một bên. Sau đó sự ghen tức và đố kỵ trong bụng bắt đầu sôi sục, không thể che giấu được.
Cục Xương cuối cùng cũng hiểu nguyên nhân không hay của chủ mình, an ủi một cách nịnh bợ: “Quận Vương gia đừng nghĩ nhiều, tướng quân không phải loại người đó”.
Hạ Ngọc Cẩn nghĩ ngợi, ba chân bốn cẳng chạy về phía phòng ở của vợ.
Diêp Chiêu có mang được tám tháng, nhưng bụng vẫn nhỏ, mặc quần áo rộng không thấy rõ, chỉ là khuôn mặt trái xoan do có những đồ bổ dưỡng của Hạ Ngọc Cẩn mà hơi tròn hơn một chút. Tay trái cô cầm Thi Kinh, tay phải cầm bút lông, khắp trạm dịch đều là mực, trên các tờ giấy vứt bừa bộn trên mặt đất đều viết toàn là “Quan quan thư cưu, tại hà chi châu, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu”. Các câu thơ kiểu như vậy, lại có sự chăm chỉ trước nay chưa từng có quyết tâm chịu khổ đọc sách viết chữ, còn dặn dò Dế Mèn và Bà Tử đang hầu hạ bên cạnh: “Khi nào về phải mang hết đao kiếm trong phòng ta đi, không để lại một cái nào trong phạm vi ta có thể nhìn thấy! Trên tường treo vài bức thư pháp về thơ văn ca phú, ám khí trên bàn dọn đi thì bày bút nghiên giấy mực loại tốt nhất! Chỗ treo cái chùy thì thay bằng một cây đàn cổ, bàn đặt kiếm thì bày bàn cờ, còn cả hương liệu đốt và khung thêu, giống như phòng của Liễu cô nương, những thứ mà người văn nho nên có không được thiếu thứ gì!”.
Con người trong tình huống thế nào mới theo đuổi một cách điên cuồng dấu vết của người đã mất như thế chứ?
Hạ Ngọc Cẩn thấy vợ mặt đầy vẻ dịu hiền, học thuộc Thi Kinh trái ngược với tính cách, nhớ đến nỗi đau đã mất của cô, đột nhiên không thốt ra được một câu hỏi nào.
Cậu ta lặng lẽ rời đi, dựa vào cây ngô đồng, khẽ khàng thức tỉnh bản thân, vạch ra tương lai. Nhưng anh ta biết rất rõ nguyên nhân mà Hoàng đế và Thái tử lại dung túng cho mình là những người cầm quyền không thích có những sự uy hiếp quá hoàn hảo bên cạnh. Trong tông thất quý tộc, loại người vô dụng như anh ta, toàn gây trò cười, cho dù có hoàng bào khoác vào mình, ngồi lên ngai vàng cũng không giống Hoàng đế mà giống tên được nuông chiều, là cục đất sét bỏ đi mà người có dã tâm lớn nhất cũng không dám phù tá, đúng là hạng nhất. Từ sau khi lấy Diệp Chiêu, trong cung cũng có thầm bố trí nội gián vào phủ Nam Bình Quận Vương, Hạ Ngọc Cẩn lại không thèm để ý, anh ta thản nhiên, mở cửa giữa ra nói chuyện, không có việc gì là không dám nói với mọi người. Diệp Chiêu ở trong nhà lại bỏ uy của tướng quân đi, thuận theo tất cả, nghe theo lệnh của phu quân, Hạ Ngọc Cẩn chỉ vào chó thì quyết không dám đánh gà, bảo giết người quyết không dám đốt nhà, làm cho thiên hạ có thêm bao nhiêu chuyện cười, cũng làm cho trong cung bỏ