Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342142
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2142 lượt.
đi sự phòng bị.
Nếu Hạ Ngọc Cẩn bắt đầu đọc sách phấn đấu, làm người văn nho không làm kẻ ăn chơi lêu lổng nữa, quan hệ với người trong triều có chiều hướng tốt lên một chút. Vợ cậu ta nắm trong tay binh quyền toàn thiên hạ, lại là thiên tài quân sự, chỉ cần có chút ý nghĩ muốn giúp phu quân tạo quyền thế, người trong cung sẽ không chịu ngồi yên.
Hạ Ngọc Cẩn biết được mơ ước của Diệp Chiêu, cũng biết sự nhẫn nhịn của cô, không muốn chặt đứt đôi cánh của cô nhanh đến vậy, cho dù có chí vươn lên cũng chỉ có thể để trong lòng, ở nhà học trộm, ở ngoài vẫn phải duy trì bộ dạng là một kẻ lêu lổng, cậu ta càng hoang đường, càng vô tích sự, Diệp Chiêu càng làm loạn theo cậu ta, hai người để cho Hoàng đế càng nắm được nhiều điểm yếu của mình thì mới yên tâm dùng người.
Học để đạt được thành quả phải mất bao nhiêu năm? Không kịp nữa rồi, bây giờ trong lòng thê tử đang nhớ về biểu muội, nỗi đau khó che giấu, cho nên mất đi tinh thần.
Cậu ta thân là nam nhi, cũng phải làm việc gì đó giúp thê tử thoát ra khỏi sự đau khổ chứ?
Nhiều cái đầu giải quyết vấn đề vẫn cứ tốt hơn, Hạ Ngọc Cẩn lệnh cho Cục Xương nghĩ cách cho mình.
Cục Xương có dáng vẻ thanh tú, biết lý lẽ phải trái, phụ thân là tổng quản phụ trách mua bán, hắn đi theo Quận Vương nhiều năm, rất được chủ yêu quý, thường rất hậu hĩnh, tiền đồ rộng mở, trước đây là lựa chọn hàng đầu của các thị nữ không muốn làm thiếp của chủ trong An Vương phủ, được các cô gái liếc mắt đưa tình nhiều, nghe các cô nói chuyện cũng nhiều, có chút tích lũy, anh ta ngâm cứu rất lâu từng chữ, rồi cẩn thận kiến nghị: “Theo như tiểu nhân thấy, cho dù Quận Vương gia quyết tâm nỗ lực, văn tài võ lược cũng không phải một lúc một nhát là có được ngay. Làm quan hay gì gì đó, cũng không nên một bước lên trời làm người ta nói ra nói vào. Nhưng tiểu nhân nghe nói con trai thứ của Vương ngự sử tài hoa bình thường, nhưng lại rất yêu thương thê tử, không lấy thiếp, còn cưỡi ngựa một ngày một đêm tìm thầy tìm thuốc cho thê tử, là đối tượng mà phụ nữ khắp kinh thành ngưỡng mộ, Quận Vương gia vẫn có thể nỗ lực theo hướng làm một phu quân tốt nhất kinh thành…”
Tuy Liễu Tích Âm khuôn măt đẹp, vóc dáng đẹp, tài nghệ giỏi mình không so sánh được, nhưng về tình sâu nghĩa nặng thì vẫn có thể nghĩ cách để vượt qua được.
Hạ Ngọc Cẩn khẳng định sự nỗ lực của mình, vỗ vỗ lên vai khen thưởng: “Nói có lý!”.
Nhưng cậu ta ở bên ngoài nhiều năm như vậy, làm thế nào che trời lừa vợ đi lầu xanh thì bọn bạn xấu xa đã nói rất nhiều, nhưng làm thế nào để thành người đàn ông tốt đối với vợ tình sâu nghĩa nặng, thì chưa từng nghe thấy bao giờ, nói ra thì đúng là mất mặt, thế là Hạ Ngọc Cẩn ra lệnh cho người kiến nghị phải đưa ra phương án.
Cục Xương không phải góa vợ, cũng chưa lấy người vợ nào mà giống đàn ông như Nam Bình Quận Vương Phi, nhận được câu hỏi này tỏ vẻ ai oán không ngừng, lại không dám không nghe theo. Đành giấu tên Quận Vương gia đi khắp nơi dò hỏi, sau nửa ngày, những người quen anh ta đều tưởng rằng anh ta thích cô nương nhà nào đó, người không quen biết thì lại muốn gả con gái mình cho anh ta. Khó khăn lắm mới dò hỏi được đáp án, trở về bẩm báo với Quận Vương gia đang rất sốt ruột: “Mọi người nói đàn ông tốt đầu tiên là không được phong lưu, không được nạp thiếp”.
Hạ Ngọc Cẩn ngẩn ra: “Bảo ta phải bỏ Dương Thị, Huyên Nhi và My Nương sao? Bọn họ không làm gì sai cả? Bỏ người bừa bãi, mẫu thân sẽ không vui đâu?”.
Cục Xương nói chắc chắn: “An Thái Phi nghe lời ngài nhất, đến lúc đó cứ nghĩ bừa lý do gì cho qua chuyện. Lúc ấy đưa thêm chút bạc, sắp xếp gả cho nhà tốt làm nương tử chính thức, đừng làm lỡ dở năm tháng tuổi xuân của họ, cũng coi như không có lỗi với bọn họ”.
Hạ Ngọc Cẩn suy nghĩ kỹ lưỡng, cảm thấy cũng có lý, liền hưng phấn đi tìm Diệp Chiêu làm người đàn ông tốt.
Diệp Chiêu nghe thấy vậy rất lấy làm kinh ngạc, tiếp đó là giận dữ, đập mạnh lên bàn, mực bắn tung tóe, làm Hạ Ngọc Cẩn sợ nhảy lùi về sau hai bước, tiếp đó nghe cô đau lòng giáo huấn: “Làm người phải chân thành! Dương Thị tính tình khoan dung dịu dàng, My Nương đáng yêu lanh lợi, Huyên Nhi có thân hình uyển chuyển thu hút như vậy, đều là phụ nữ của nhà chúng ta, phải nên biết thương hoa tiếc ngọc. Anh làm đàn ông sao có thể nhẫn tâm như vậy? Đừng nói là bọn họ không phạm sai lầm gì, cho dù có phạm sai lầm đi nữa cũng phải bảo vệ bọn họ! Lần trước vợ của Dương thiếu úy khi thắp hương trước mặt mọi người đã chế giễu Dương Thị, làm cho cô ấy đau lòng rớt nước mắt, mẹ kiếp! Ông đây nghe Mai Nương nói xong, tức quá lập tức cầm roi đi phá ngay xe ngựa của Dương thiếu úy! Nếu như không phải hắn biết điều ngày hôm sau bắt vợ đến xin lỗi, cả nhà của hắn ông đây cũng phá!”.
Hạ Ngọc Cẩn quên mất đằng sau vợ còn nói những câu gì nữa, anh ta không lưỡng lự gì mà đi ngay, đầu óc trống rỗng.
Sao cậu ta lại quên những thiếp kia sớm đã thành người của Diệp Chiêu rồi?
Khoảng cách giữa sự kháng cự với những lời nói đường mật của mỹ nhân với Diệp Chiêu và võ công của cô là hai cực giữa trời và đất. Chỉ c